Đêm qua, có một nick Facebook nữ kết bạn, tự xưng “đại gia” Tây Nguyên, biệt thự nguy nga, đất đai bao la, sống một mình cô đơn. Nghe kể thì y như nữ chính trong phim ngôn tình, nhưng sáng nay nói chuyện thì lại giống… quảng cáo đa cấp: mở màn chuyện trời, chuyện đất, rồi kết thúc bằng cú chốt hạ – sở hữu tượng Phật đồng đen và muốn rước tôi về ở cùng.
Xin lỗi, tôi học đạo Thánh Hiền chứ không học đạo… “nghe mùi gái, tiền là chạy đến”. Đàn bà đẹp thì ai mà chẳng thích, nhưng thích khác với việc thấy hoa là cắm đầu ngửi để lở mũi khi nhầm hoa độc
Người trượng phu không thể thấy đèn đường sáng là lao tới, nhầm tưởng ánh trăng. Huống chi một người chưa từng gặp mặt, qua mạng xã hội đã rủ về chung nhà – nghe chẳng khác gì mời ký hợp đồng… trên giấy trắng mực tàng hình.
Nói thêm, gu của tôi vốn lạ đời: chỉ để mắt đến những phụ nữ xăm Rồng, Phượng, Rắn, Cọp dữ dằn – nhìn vào có lửa, có khí chất. Còn những cô “da trắng môi hồng” nhưng không một nét mực, trong mắt tôi cũng chỉ như… tường mới sơn, sạch thì sạch nhưng thiếu hồn.
Vậy nên, gửi lời nhắn luôn đến các em gái miền Tây hay chị em Việt ở Campuchia tính tung chiêu “mỹ nhân kế”: tốt nhất đừng phí công. Với tôi, kế này chẳng khác gì mang cá rô đi dọa cá sấu – nhìn vui đấy, nhưng nuốt không trôi.
Luật gia. Huy Hoàng







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét