Luật Gia. Hoàng Quốc Huy, Đại Sư Phong Thủy. Hoàng Quốc Huy, Huang Guohui, Liz Quiehui. Trung tâm Nghiên Cứu Chính Sách và Pháp luật Ngộ Chân Tự

Blog

⭐️CÂU NÓI ĐÙA MÀ DAY DỨT CỦA THỦ TƯỚNG PHẠM MINH CHÍNH🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳

 

Khi Thủ tướng Phạm Minh Chính dẫn đoàn Việt Nam qua thăm Bảo tàng Quai Branly - nơi có 9000 hiện vật cổ quý giá của Việt Nam, có nhiều lúc đoàn lặng người lại vì những hiện vật nơi đây quá quý hiếm, thậm chí có giá trị tương đương với những bảo vật quốc gia của Việt Nam… 



Thủ tướng Phạm Minh Chính có nói một câu đùa với lãnh đạo bảo tàng, nhưng chứa bao nhiêu tâm sự là: “Nếu các ngài lịch sự thì các ngài tặng lại cho chúng tôi”. Có người sẽ suy rằng nếu các ngài không tặng lại cho chúng tôi tức là các ngài không lịch sự. 

Có một điều ai cũng nhìn thấy, rằng những người Pháp đang hướng dẫn, giới thiệu cho những người Việt về chính những hiện vật của những người Việt đang được xuất hiện ở trong những bảo tàng Pháp. 

Ai cũng biết lý do mà những cổ vật Việt Nam vô cùng quý giá xuất hiện trong những bảo tàng tại Pháp. Một nỗi niềm day dứt về những cổ vật Việt Nam được trưng bày ở nơi đất người, những cổ vật ấy chứng minh một nước Việt Nam phát triển mạnh mẽ, giàu văn hoá, nghệ thuật tinh xảo, đời sống tâm linh phong phú… 

Và thật tiếc, lãnh đạo Việt Nam và những người dân chúng ta muốn xem lại những di sản ấy lại phải bỏ một số tiền rất lớn. Một niềm day dứt của lịch sử bị đô hộ./. 


Share:

Trương Lão Quả

 Vì sao Trương Quả Lão cưỡi lừa ngược? Ông đã nhìn thấy tám chữ về tương lai


Trương Quả Lão, tên thật là Trương Quả, hiệu Thông Huyền tiên sinh, là một đạo sĩ thời Đường. Về sau, ông được tôn làm một trong Bát Tiên trong thần thoại dân gian, quen gọi là Trương Quả Lão. 


Thời Đường, ông thường cư ngụ ở núi Trung Điều, châu Hằng, tự xưng sống rất thọ, trải qua các triều Đường Cao Tông đến Đường Huyền Tông. Trong sách sử còn chép rằng ông từng nói mình làm quan từ thời Nghiêu, đến đời Đường Huyền Tông thì đã hơn ba nghìn tuổi.



Đường Thái Tông và Đường Cao Tông nhiều lần triệu kiến Trương Quả Lão, nhưng ông đều khước từ không gặp. Đến thời Võ Tắc Thiên, bà cũng cho người mời ông ra giúp đời. Trương Quả Lão liền giả chết trước miếu Đố Nữ. Võ Tắc Thiên nghe tin tưởng ông đã qua đời, đành thôi không triệu nữa. Thế nhưng sau đó, người ta lại thấy ông xuất hiện ở núi Hằng châu.


Trương Quả Lão thường cưỡi một con lừa trắng, đi được vạn dặm trong ngày. Khi nghỉ ngơi, ông gấp con lừa lại mỏng như tờ giấy rồi cất vào hộp khăn; lúc cần cưỡi chỉ phun nước lên, nó lập tức biến trở lại thành lừa như cũ. Đặc biệt, ông luôn cưỡi lừa ngược chiều, đầu lừa quay về phía sau.


Năm Khai Nguyên thứ hai mươi ba, Đường Huyền Tông sai Thông sự xá nhân đến Hằng châu thỉnh ông. Trương Quả Lão lại giả chết trước mặt sứ giả. Người này hoảng hốt, đốt hương cầu khấn, nói rõ lòng thành của thiên tử cầu Đạo, Trương Quả Lão mới sống lại. Không dám ép buộc, sứ giả trở về kinh tâu lại.


Sau đó, Huyền Tông lại phái Trung thư xá nhân mang chiếu thư mời, Trương Quả Lão mới theo về kinh đô. Nhà vua cho ông ở Tập Hiền viện, dùng lễ trọng đãi, cho xe vào cung, kính trọng gấp bội. Trong thời gian ấy, Trương Quả Lão nhiều lần hiển lộ thần tích, khiến hoàng cung đều kinh ngạc.


Những câu chuyện thú vị giữa Đường Huyền Tông và Trương Quả Lão


Tiểu thuyết thời Thanh Tùy Đường diễn nghĩa kể lại những câu chuyện giữa Trương Quả Lão, Diệp Pháp Thiện và Đường Huyền Tông, qua đó cho thấy sự tôn kính và ngưỡng mộ của các bậc đế vương xưa đối với người tu Đạo.


Tương truyền, có sứ giả ngoại quốc từ biển sang Đường triều, mang theo một loại độc thảo. Đường Huyền Tông hỏi Diệp Pháp Thiện có biết đó là gì không. Diệp Pháp Thiện thưa: đó là Ô Cẩn thảo, cực độc, người thường ăn vào sẽ chết, chỉ có Trương Quả Lão có lẽ không sợ. Huyền Tông liền cho bỏ độc thảo vào rượu, rồi triệu Trương Quả Lão vào nội điện dự tiệc.


Nhà vua hỏi:


- Tiên sinh uống được bao nhiêu?


Trương Quả Lão đáp:


- Ta chỉ uống được vài chén. Ta có một đạo đồng, có thể uống một đấu, nhưng hơn thì không được.


Huyền Tông bảo gọi đạo đồng đến. Trương Quả Lão hướng lên không trung gọi, liền thấy một đồng tử từ mái nhà bay xuống, chừng mười bốn, mười lăm tuổi, đầu nhọn bụng to, cúi lạy hoàng đế. Nhà vua truyền rót một đấu rượu lớn cho uống. 


Đồng tử nhận rượu, uống cạn trong chốc lát. Thấy vậy, Huyền Tông lại bảo rót thêm một đấu nữa. Lần này, đồng tử chỉ uống được hai ba ngụm, rượu liền phun ra từ đỉnh đầu. Trương Quả Lão cười:


- Tửu lượng ngươi có hạn, sao uống nhiều được.


Ông lấy một quả đào ném vào đồng tử. Đồng tử ngã xuống đất, rượu tràn đầy sàn. Nhìn kỹ mới biết, đó không phải đồng tử, mà chỉ là một hồ lô đựng rượu, đầu nhọn bụng to, chỉ chứa được đúng một đấu.


Huyền Tông cười lớn, khen thần thông của Trương Quả Lão, rồi truyền rót rượu có pha Ô Cẩn thảo cho ông uống. Trương Quả Lão không từ chối, uống cạn một hơi. Chẳng bao lâu, ông cúi đầu nhắm mắt, như ngủ mê tại yến tiệc. Chưa đầy nửa canh giờ, ông tỉnh dậy, cười nói:


- Rượu này không phải rượu ngon, người thường uống chắc không tỉnh lại được.


Ông lấy trong tay áo ra một chiếc gương nhỏ soi mình, bảo rằng rượu độc đã làm hỏng răng. Quả nhiên răng ông đen sì. Nhưng ông không hề hoảng, chỉ vỗ nhẹ hai bên má, nhổ hết răng đen ra, lập tức mọc lại hàm răng trắng tinh. Huyền Tông thấy vậy thì kinh ngạc tán thán. Từ đó, nhà vua càng tin vào thuật thần tiên.


Lời tiên tri nghìn năm: tám chữ nói về nhân gian


Trong Bát Tiên đắc đạo truyện của Vô Cấu đạo nhân đời Thanh, có ghi lại lời tiên tri của Trương Quả Lão, đầy ý nghĩa cảnh tỉnh.


Cuối thời Đường, một hôm Trương Quả Lão đến thăm Trương Thiên Sư. Giữa không trung, ông nghe Trương Thiên Sư cùng hai vị Linh quan bàn về tương lai nhân gian: quỷ thế lấn át, con người học theo quỷ. Trương Quả Lão cười nói:


- Hai vị nói quỷ thế lăng thiên, người học quỷ, nghe thì đáng sợ, nhưng thực ra tương lai sẽ có ngày ấy, chỉ là còn hơn nghìn năm nữa.


Ông giảng rằng, thiện và ác là ranh giới của âm dương. Thuở ban đầu, con người thuần phác, không gian trá, tức là thiện. Về sau, gian xảo ngày càng thịnh, lòng người ngày càng bạc. Khi bạc đến cực điểm thì dương khí tiêu, âm khí thịnh, đó chính là lúc “quỷ thế lăng thiên”.


Quỷ là chí âm, người khác quỷ là nhờ còn chút dương khí. Đến khi con người mất hết dương khí thì chẳng khác gì quỷ. Không phải quỷ làm người hóa quỷ, mà chính con người tự biến mình thành quỷ. 


Khi ấy, mọi việc trong đời đều mang tính ti tiện, bẩn thỉu, âm hiểm, xảo trá: làm quan không lo việc công, chỉ biết hối lộ; hối lộ công khai, quà biếu không cần chờ đêm khuya. Dân thường thì bỏ hiếu đạo, cổ xúy dâm phong, chỉ cầu lợi riêng, không màng liêm sỉ lễ nghĩa.


Trương Quả Lão nói, khoảng một nghìn năm trăm năm sau sẽ đến cảnh giới ấy. Khi đó, cái gọi là “đại loạn” không phải là binh đao chiến tranh, mà là loạn ở gốc rễ: loạn lòng người. Ông dùng tám chữ để chỉ rõ: “Nhân tâm khi đảo, thiên đạo phản biến.”


Binh hoang mã loạn chỉ là loạn ở sự việc, nhưng con người vẫn còn là con người. Chỉ khi lòng người chết, người hóa thành quỷ, mới là đại loạn thực sự.


Vì sao Trương Quả Lão cưỡi lừa ngược?


Chính vì nhìn thấy trước sự suy bại của đạo đức và lòng người trong tương lai, Trương Quả Lão mới cố ý cưỡi lừa ngược chiều. Hành động ấy không phải trò lập dị, mà là lời cảnh tỉnh: thế nhân đang đi ngược với “Đạo”, càng lúc càng xa con đường chính trực.


Bởi vậy, hình ảnh Trương Quả Lão cưỡi lừa ngược không chỉ là một chi tiết kỳ dị trong truyền thuyết, mà là biểu tượng cho tấm lòng lo đời của một người tu Đạo đã nhìn thấu hưng suy của nhân tâm. Ông dùng chính dáng cưỡi lừa ấy để nhắc nhở con người: nếu không quay đầu, thì cái gọi là “loạn” không nằm ở thiên hạ, mà nằm ngay trong mỗi lòng người.



Theo: Khan Trung Quoc

Share:

Thích Chỉnh Tuệ

 Kính tặng Thượng toạ. Thích Chỉnh Tuệ - Giám đốc Trung tâm Văn hoá các Dòng họ Việt Nam.



-----

THƯỢNG tu đạo Bụt độ quần sinh

TOẠ chốn Phật môn cứu hữu tình

THÍCH tử vào đời gieo ánh đạo

CHỈNH hành thiền quán ngộ tâm mình

TUỆ sinh từ Định sinh từ Giới

ĐẠI đạo là đây giữa cõi tình

SƯ thầy Hoàng Đức luôn hoan hỷ

Huang Guohui

Share:

CHÚC XUÂN BÍNH NGỌ

 Xuân về quý mến chúc thành viên

Tâm nguyện sáng tươi sống thật hiền

Đất nước chuyển mình ngày đổi mới 

Quê Hương giờ tựa đoá Hồng Liên.



Bút phi như gió thành thơ phú

Cảo mực xinh tươi, chữ  nét tiên

Lục bát yêu thương vương vấn mãi

Đường thi trăng tỏ ngát hương thiên.

Huang Guohui

Share:

Thà đi rửa bát chứ kg về thừa kế

 Xuất thân trong gia đình giàu có tại Thượng Hải, Triệu Điển (32 tuổi) sở hữu 3 bằng thạc sĩ ở Trung Quốc, Australia và Pháp, từng thực tập tại nhiều tập đoàn lớn, Triệu Điển có đủ điều kiện để trở thành “tinh hoa xã hội”. Nhưng chính con đường ấy lại khiến anh cảm thấy trống rỗng và mệt mỏi.


Sau nhiều năm loay hoay giữa kỳ vọng của gia đình và những lựa chọn bản thân không thực sự yêu thích, anh rơi vào khủng hoảng sâu sắc khi sống tại Paris trong thời gian dịch bệnh. Bước ngoặt đến từ một công việc rất giản dị: rửa bát tại một quán ăn Trung Quốc. Lao động tay chân khiến anh mệt về thể xác nhưng lại mang đến cảm giác bình yên hiếm hoi. Từ đó, Triệu Điển quyết định sống theo cách hoàn toàn khác.



Hiện tại, anh sống trong một chiếc lều nhỏ gần cánh đồng ở Đại Lý, mỗi tháng chi tiêu khoảng 100 NDT, ăn uống tối giản, làm việc theo ngày và chỉ làm khi còn thấy vui. Anh thích trò chuyện với người lạ, dạy trẻ em kỹ năng cơ bản, viết và làm video về tâm lý học. Với Triệu Điển, tự do không nằm ở tiền bạc hay địa vị, mà ở việc không bị nỗi sợ hay kỳ vọng của người khác chi phối.


Cuộc sống mà nhiều người cho là “sa ngã” lại giúp anh xây dựng một trật tự mới: ngủ sớm, dậy sớm, lao động đều đặn, cơ thể khỏe mạnh và tinh thần nhẹ nhõm. Anh thẳng thắn thừa nhận mình không chấp nhận một cuộc đời “không phải điều mình muốn”, dù có phải trả giá bằng sự thiếu thốn vật chất. 

#NGLG #TrieuDien #Shanghai

Share:

Tân Hiệp Phát: Đế Chế Nước Giải Khát Và Những "Vết Rạn" Từ Quá Khứ

 Tân Hiệp Phát (THP) từng là một tượng đài kiêu hãnh của doanh nghiệp nội địa Việt Nam. 


Thành lập năm 1994 bởi ông Trần Quí Thanh, tập đoàn này đã nhanh chóng chiếm lĩnh thị trường với những thương hiệu "làm mưa làm gió" như Number 1, Trà xanh Không Độ hay Dr. Thanh. 



Thế nhưng, đằng sau ánh hào quang của những bảng xếp hạng thị phần là một chuỗi dài các cuộc khủng hoảng chất lượng và truyền thông, khởi đầu từ giai đoạn 2009–2012 — "khúc dạo đầu" đầy bất ổn trước khi cơn bão lớn ập đến vào năm 2015 và những biến cố hình sự chấn động năm 2023-2024. 


Tìm hiểu về những scandal này và cá nhân ông Trần Quí Thanh là sự lặp lại liên tục: bị phát hiện lỗi -> thoả thuận "ngầm" -> giăng bẫy khách hàng bị bắt. Việc này không chỉ một lần mà lặp lại liên tục.


1. Năm 2009: Khi "Vật Thể Lạ" Xuất Hiện đầu tiên


Vào một ngày bình thường của năm 2009, tại vùng đất công nghiệp Đồng Nai, một sự cố hy hữu đã xảy ra, mở màn cho chuỗi bi kịch thương hiệu kéo dài hơn một thập kỷ của đế chế Tân Hiệp Phát. Nhân vật chính là bà Nguyễn Thị Thu Hà, một người tiêu dùng bình thường như bao người khác.


Khi cầm trên tay chai nước tăng lực Number 1 – sản phẩm chủ lực đang làm mưa làm gió trên thị trường lúc bấy giờ – bà Hà đã sững sờ phát hiện một vật thể lạ: Một chiếc ống hút nhựa nằm gọn gàng bên trong lớp vỏ thủy tinh. Điều đáng nói là chai nước vẫn còn nguyên nắp niêm phong, chưa hề có dấu hiệu bị cạy mở hay tác động từ bên ngoài.


Ngay sau khi phát hiện dị vật, bà Hà đã chủ động liên lạc với đường dây nóng của Tân Hiệp Phát. Phía tập đoàn nhanh chóng cử đại diện đến làm việc trực tiếp.

 

Thay vì thừa nhận lỗ hổng quy trình, nhân viên THP tập trung vào việc thuyết phục bà Hà rằng "dây chuyền của chúng tôi hiện đại, không thể có lỗi". Họ đưa ra đề nghị đổi chai nước lỗi lấy một vài thùng sản phẩm cùng loại hoặc quà tặng lưu niệm để "cảm ơn" bà đã đóng góp ý kiến.


Bà Hà từ chối. Bà cho rằng đây không phải là vấn đề đổi một chai nước lấy vài thùng nước, mà là vấn đề an toàn sức khỏe của cộng đồng. Bà yêu cầu một văn bản xác nhận chính thức từ công ty về việc tại sao ống hút lại lọt vào chai.


Thay vì nhận được một lời giải thích thỏa đáng hay một sự cầu thị từ phía nhà sản xuất, bà Hà đã rơi vào một cuộc đối thoại đầy bế tắc với đại diện Tân Hiệp Phát (THP).

 

Sự cứng nhắc trong cách xử lý của THP đã đẩy mâu thuẫn lên đỉnh điểm. Không tìm được tiếng nói chung, bà Hà quyết định trình báo sự việc lên cơ quan Quản lý thị trường và Công an tỉnh Đồng Nai. Sự can thiệp của pháp luật lúc này đã biến một khiếu nại dân sự thông thường thành một vụ việc có tính chất hình sự.


Công an tỉnh Đồng Nai đã tiến hành giám định chai nước. Kết quả xác nhận: Nắp chai vẫn còn nguyên vẹn, chưa có dấu hiệu bị cạy mở hay tác động ngoại lực trái phép. Điều này gián tiếp khẳng định chiếc ống hút đã nằm trong chai từ khâu đóng gói tại nhà máy của Tân Hiệp Phát (THP).


Cơ quan điều tra nhận định đây là một lỗi kỹ thuật trong quá trình sản xuất. Dù THP luôn tự hào về dây chuyền khép kín, nhưng sự hiện diện của dị vật đã chứng minh có lỗ hổng trong khâu kiểm soát chất lượng (QC) cuối cùng trước khi sản phẩm ra thị trường.


Tân Hiệp Phát buộc phải thừa nhận sai sót đối với sản phẩm cụ thể này. Công ty bị yêu cầu bồi thường và đổi trả sản phẩm cho người tiêu dùng theo quy định của Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng. Tuy nhiên, do thời điểm năm 2009 các chế tài về an toàn thực phẩm còn chưa siết chặt như hiện nay, mức xử phạt hành chính đối với THP được cho là "giơ cao đánh khẽ", chủ yếu mang tính chất nhắc nhở và yêu cầu chấn chỉnh dây chuyền.


Mặc dù ở thời điểm năm 2009, mạng xã hội chưa bùng nổ để tạo nên một "cơn bão" truyền thông quét sạch mọi thứ, nhưng vụ việc đã râm ran trên các mặt báo địa phương và diễn đàn mạng đời đầu. Nó đặt ra một câu hỏi hóc búa làm lung lay niềm tin của công chúng:


Nếu quy trình được quảng cáo là "nội bất xuất, ngoại bất nhập", thì bằng cách nào một chiếc ống hút thô kệch lại có thể vượt qua mọi lớp lọc và cảm biến để nằm chễm chệ trong chai nước?


Sự kiện này không chỉ là một lỗi kỹ thuật đơn thuần; nó là "vết rạn" đầu tiên trên chiếc khiên uy tín của Tân Hiệp Phát. Nó chứng minh rằng: Một dây chuyền hiện đại đến đâu cũng có thể sai sót, nhưng một thái độ ứng xử thiếu thấu cảm mới là thứ khiến sai sót đó trở thành thảm họa.


Vụ bà Thu Hà đã trở thành "án lệ" trong lòng công chúng. Nó tiếp thêm can đảm cho những người tiêu dùng sau này (như vụ con gián năm 2012 hay con ruồi năm 2015) đứng ra tố cáo, thay vì im lặng bỏ qua.


Cũng trong năm đó, một "cú tát" khác giáng vào uy tín của tập đoàn khi cơ quan chức năng phát hiện 26 tấn hương liệu hết hạn tại kho nguyên liệu của THP. Dù công ty giải thích đây chỉ là lỗi quản lý kho và chưa đưa vào sản xuất, nhưng niềm tin của người tiêu dùng về tính minh bạch trong chuỗi cung ứng đã bắt đầu lung lay.


2. Giai Đoạn 2010 - 2011: Bài Toán Kết Tủa Và Sự Kiên Nhẫn Của Khách Hàng


Bước sang năm 2010 và 2011, dòng sản phẩm sữa đậu nành Number 1 Soya liên tục bị phản ánh về tình trạng vón cục, gợn đục và kết tủa trắng. 


Trước những hình ảnh sản phẩm trông như bị hỏng được lan truyền trên các diễn đàn sơ khai như Webtretho hay Otofun, THP đưa ra lời giải thích kỹ thuật: Đó là hiện tượng tự nhiên của protein đậu nành do bảo quản không đúng cách. 


Tuy nhiên, việc điệp khúc này lặp đi lặp lại mà không có sự thay đổi triệt để trong bao bì hay hướng dẫn vận chuyển đã khiến người dùng dần mất kiên nhẫn. Những "vết rạn" nhỏ này chính là tiền đề cho một tâm lý hoài nghi tập thể về sau.


3. Năm 2012: Vụ Án "Con Gián" – Phác Thảo Của Một Thảm Họa


Năm 2012 đánh dấu một bước ngoặt sai lầm trong cách xử lý khủng hoảng của THP. Một khách hàng phát hiện gián trong chai trà xanh và yêu cầu bồi thường 50 triệu đồng. Thay vì minh bạch hóa quy trình sản xuất để chứng minh sự trong sạch hoặc xin lỗi cầu thị, THP đã chọn cách "giải quyết ngầm".


Kết cục là một cuộc bắt quả tang khi đang giao nhận tiền, và người tiêu dùng phải đối mặt với án tù. Cách hành xử "dùng pháp luật để đối đầu với khách hàng" này dù giúp THP thắng về lý lúc đó, nhưng lại là một thất bại thảm hại về tình, tạo nên làn sóng chỉ trích dữ dội về đạo đức kinh doanh.


Chuỗi sự cố từ 2009 đến 2012 không chỉ là những lỗi kỹ thuật đơn thuần, mà chúng đã tạo thành một hiệu ứng tích lũy tiêu cực:

 

- Xói mòn lòng tin: Khách hàng bắt đầu mặc định sản phẩm của THP "hay có vấn đề".

 

- Tạo kẽ hở cho đối thủ: Các thương hiệu ngoại và đối thủ trực tiếp đã tận dụng thời điểm này để bứt phá, chiếm lĩnh phân khúc nước giải khát tốt cho sức khỏe.

 

- Ngòi nổ cho tương lai: Chính những tiền lệ xử lý thiếu khéo léo này đã khiến scandal "con ruồi nửa tỷ" năm 2015 bùng phát thành một cuộc tẩy chay diện rộng, khiến tập đoàn thiệt hại hàng nghìn tỷ đồng.

Nhìn lại lịch sử, Tân Hiệp Phát là một bài học đắt giá cho bất kỳ doanh nghiệp nào: Chất lượng sản phẩm là sinh mệnh, nhưng cách ứng xử với người tiêu dùng mới là linh hồn của thương hiệu. Sau tất cả, dù công nghệ có hiện đại đến đâu, nếu thiếu đi sự minh bạch và cầu thị, vương triều ấy cũng khó lòng đứng vững trước những sóng gió của thời đại.


Phần 2 - Vụ án lớn 2015 và sự trả giá cho sự tham lam...

Share:

Bộ trưởng có một không hai của Việt Nam

Xông cực to đưa đất nước vào WTO nhưng khi được cho nhà thì nằng nặc từ chối: "Tôi có nhà rồi…"


Nhắc đến nguyên Bộ trưởng Thương mại Trương Đình Tuyển, người dân ai cũng nhớ hình ảnh ông tại những phiên đàm phán gia nhập WTO với tuyên ngôn: "Việt Nam không thể vào WTO với bất cứ giá nào!".



Bộ trưởng Trương Đình Tuyển là "tư lệnh" Việt Nam trong 14 phiên trường kỳ đàm phán kéo dài 11 năm, trực tiếp là 8 năm 2 tháng và 26 ngày ròng rã. Công lao và tâm huyết đó nhất định sẽ được lịch sử ghi nhận.


"Chất quan" Trương Đình Tuyển là chất ham học, ham đọc. Một lần tôi về sân bay Phú Bài đón ông từ Nam ra Huế. Khi xuống máy bay, ông một tay xách cặp, một tay ôm vào ngực một tập dày tài liệu, báo. Hình như trên máy bay ông mải đọc tài liệu, đọc báo, nên khi máy bay dừng, ông quên sắp xếp vào cặp.


Thấy đoàn Huế ra sân bay đón, ông quên mất là mình đang ôm chồng tài liệu, liền giơ tay chào, thế là tài liệu bay tung toé khắp nơi. Ông tranh thủ đọc và đọc chăm chú từng phút một.


Khi ngồi chủ trì cuộc họp, ông ít khi cà vạt, comple, kể cả khi đón thủ tướng hay phó thủ tướng về làm việc với hội nghị của Bộ, hình như ông  không thích loại y phục lễ lạt gò bó này.


Ngồi họp, tay ông chống má, mắt lim dim như ngủ. Mặt ông hốc hác, phong trần. Nhưng khi có đại biểu nào đó nói ý gì đó "có vấn đề", ông ngồi bật dậy, mở cuốn sổ trước mặt ghi ghi, rồi lại ngồi lim dim lắng nghe.


Ở một cuộc họp nọ tại Quảng Trị, khi thấy giám đốc một doanh nghiệp đọc bản báo cáo viết sẵn, ông bỗng rời vị trí đến vỗ vai, ngắt lời:


- Anh là giám đốc hay cán bộ công ty?".


Giám đốc mặt tái mét, run như cầy sấy:


- Dạ, báo cáo Bộ trưởng, em là giám đốc ạ!


- Giám đốc sao không nhớ việc công ty mà phải đọc báo cáo viết sẵn. Đưa bản này cho nhà báo Ngô Minh. Tôi hỏi gì anh trả lời nấy, được không? Anh xem, tôi là Bộ trưởng, công việc cả ngành mà họp với các anh tôi có đọc bài viết sẵn bao giờ đâu!


Ảnh: L.G.

Ông Tuyển là người không thích quan cách. Hồi ông làm Bí thư Nghệ An, tôi đến phòng Bí thư của ông, thấy góc phòng có bếp ga, xoong nồi, chén bát. Tôi ngạc nhiên hỏi: "Thế không có ai phục vụ cho anh à?".


Ông cười: "Làm sao phải có thêm một người phục vụ! Mình ăn được thì nấu được chứ". Ông tự đạp xe đạp đi chợ Vinh mua thực phẩm về nấu lấy ăn. Nấu một bữa, ăn cả ngày. 


Ngày nghỉ cuối tuần, không họp hành gì, ông nhảy tàu hỏa ra Hà Nội với vợ con. Tôi nghe anh em cán bộ Tỉnh ủy Nghệ An kể, văn phòng tỉnh uỷ trang bị cho ông cái tủ lạnh, nhưng ông không nhận. Ông chỉ đề nghị mua cái bình gas, hết bao nhiêu tiền ông trả. 


Trong lúc bí thư, chủ tịch nhiều tỉnh, huyện, giám đốc các sở đi xem bóng đá phải là xe con, dù nhà chỉ cách sân vận động cây số thì Bí thư Tỉnh uỷ Trương Đình Tuyển vẫn đạp xe đạp ra sân vận động mua vé xem bóng đá.


Ông Tuyển là người thẳng thắn và liêm khiết. Khi ông làm Bí thư Nghệ An, lãnh đạo tỉnh bàn nhau định phân phối một mảnh đất và xây nhà cho ông. Ông liền từ chối với lý do: "Tôi đã có nhà ở Hà Nội rồi".


Dịp Đại hội Đảng bộ các huyện, văn phòng Tỉnh uỷ Nghệ An bố trí xe con cho Bí thư, các phó bí thư, các Trưởng ban, còn anh em chuyên viên thì đi chung xe 16 chỗ ngồi. Đó là "tập tục" xưa nay, nên họ không cần hỏi ý kiến Bí thư mới. 


Đến giờ xuất phát, thấy xe con, xe ca đỗ san sát trong sân, ông Tuyển ngạc nhiên hỏi: "Xe đi đâu mà nhiều thế này?". Một ông văn phòng thưa: "Thưa anh, xe đi Đại hội huyện…". Ông đỏ mặt phán: "Các xe con về. Còn tất cả lên xe ca. Tiền đâu mà xe cộ rầm rầm thế?". 


Lần khác, ông nhận được giấy mời dự Đại hội Đảng bộ huyện nọ. Đúng giờ ông nhờ một anh cán bộ chở xe máy xuống huyện. Toàn cán bộ huyện ủy vì không biết mặt bí thư mới, nên cứ ra cổng để đón đoàn xe của tỉnh ủy về. Chờ mãi, đến khi thấy chiếc xe ca chở cán bộ tỉnh, hỏi ra mới chưng hửng: Bí thư tỉnh uỷ mới đang ngồi đọc tài liệu trong hội trường đại hội từ lâu rồi!


Lên dự Đại hội Đảng bộ một huyện miền núi, sau khi bầu bán xong, kết thúc hội nghị, huyện uỷ chiêu đãi rất thịnh soạn.


Cuối bữa tiệc, Bí thư tỉnh uỷ hỏi Bí thư huyện uỷ mới: "Ông làm sao có nhiều tiền mà chiêu đãi nhiều người thịnh soạn thế này?". Ông bí thư huyện tái mặt: "Dạ thưa anh, bốn năm năm mới có một lần". 


Ông Tuyển nghiêm sắc mặt: "Tiền là tiền thuế của dân, miền núi lại nghèo, dân đang đói, ông không xót sao? Còn đi dự đại hội xã thì họp xong là ông về rất nhanh, vì ngại xã phải mời cơm. Rủ anh em cùng đi về dọc đường ăn quán. Khi ăn quán ông thường giành "quyền" trả tiền vì "Lương tôi cao hơn các cậu".


Bà con tiểu thương bán thực phẩm chợ Vinh do xem tivi nên biết mặt ông Tuyển. Khi mua rau, cá, ông hỏi bà con "có bán đắt không đấy?". Bà con trả lời ngay: "Làm bí thư tỉnh uỷ mà tự đi chợ nấu ăn, là bà con biết rồi. Bà con thương lắm, tin lắm, không bán đắt mô!". 


Ông Tuyển về làm bí thư Nghệ An chưa trọn nhiệm kỳ, mà có huyện miền núi như Tân Kỳ ông đến thị sát tới 3 lần. Ông đi cơ sở không bao giờ báo trước. Không bao giờ để huyện hay nông trường, nhà máy lo chỗ ngủ, đãi đằng cơm nước, mà tất cả đều do Văn phòng tỉnh uỷ chuẩn bị theo sự chỉ đạo của ông.


Người dân Nghệ An còn kể nhiều giai thoại nữa, như chuyện ông Tuyển cứ sau mỗi cái Tết lại nộp vào ngân quỹ của tỉnh hàng tỷ đồng. Đó là tiền mà các quan chức Nghệ An mang ra Hà Nội "chúc Tết" gia đình Bí thư khi ông không ở nhà. Ông bắt vợ nhận và cho vào một cái hòm, như "hòm công đức"...


Một lần Đoàn công tác bộ Thương mại từ Huế ra Quảng Trị. Sở thương mại tỉnh cho hai chiếc xe đến chở đoàn. Một chiếc xe con 4 chỗ và một chiếc xe 22 chỗ ngồi. 


Bộ trưởng Trương Đình Tuyển ra khỏi khách sạn, lên thẳng chiếc xe ca ngồi vào vị trí thứ hai sau lưng lái xe. Lãnh đạo tỉnh thiết tha đề nghị Bộ trưởng xuống đi xe con. 


Ông cười bảo: "Các ông vẽ chuyện. Đây ra Đông Hà xe này chở đoàn còn rộng, đi thêm xe con làm gì cho tốn!". Từ Quảng Trị ra Quảng Bình cũng vậy. Lần này thì Bộ trưởng nổi nóng đuổi anh lái xe con: "Em đưa xe về ngay!".


Còn có cả một bộ trưởng Trương Đình Tuyển rất yêu văn chương và quý mến các nhà văn. Ông hay đàm đạo văn chương với các nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo, Hoàng Trần Cương… 


Khi ông mới lên bộ trưởng, cái tên Phùng Quán vẫn gây "sợ sệt" đối với nhiều người. Thế mà ông dám mời nhà văn Phùng Quán đến cơ quan Bộ Thương mại đọc thơ. Vào Huế, dù họp hành cấp tập, tối đến ông vẫn bảo tôi rủ mấy anh chị nhà thơ Huế đến chỗ ông để gặp gỡ và đọc thơ cho vui. 


Trong những cuộc như thế, ông chăm chú nghe thơ anh em và say sưa đọc những bài thơ mới của mình cho đến tận khuya. Thơ ông rất tâm trạng và rất mới. Trong chuyến đi thăm lăng mộ Taj Mahal, Di sản thế giới ở Ấn Độ, ông có bài thơ "Viết ở lâu đài Batmahal":


Bátmahan sừng sững giữa trời

Pho sử đá ghi cảnh đời nghịch lý

Vua khóc vợ xây đền đài kỳ vỹ

Tôi khóc người thợ đá

Đá ơi!


Sang Nga, đi bên sông Nê Va gặp cô gái Hồi choàng khăn che mặt, ông viết: "Mắt mồ côi anh gặp mắt em rồi". Có lần một số Tết báo Thương mại có in một bài thơ ông viết tặng vợ nhưng ký một bút danh khác. Bài thơ ghi công vợ bao năm chăm lo việc họ, việc nhà, "Còn anh năm tháng hành nghề phiêu diêu".


Tôi hỏi: "Sao anh làm Bộ trưởng lại gọi là "hành nghề phiêu diêu?". Ông cười: "Luật pháp, chính sách mình chưa chặt, còn nhiều kẽ hở để bọn xấu lợi dụng, nên làm bộ trưởng bây giờ "chết" lúc nào không biết, không phiêu diêu là gì nữa!". 


Ông Tuyển có cả một tập thơ tình. Toàn những bài không có đầu đề. Đó là những bài thơ "khóc" một cuộc tình thời trai trẻ. Ông có câu thơ họa rất đúng chân dung của mình:


Tôi khảo cổ chính tôi và thấy

Một xấp dày ngu ngơ…


Có lần tôi hỏi ông: "Sao anh không xuất bản thơ mình? Ông cười nheo mắt: Mình in thơ bây giờ thiên hạ sẽ bảo Bộ trưởng lấy "tiền chùa" in thơ à! In thơ thì vội gì. Nàng thơ bỏ mình mới sợ...

ST #07/086

Share:

Leonardo da Vinci thường được nhắc đến như hiện thân của trí tuệ toàn năng

 Leonardo da Vinci thường được nhắc đến như hiện thân của trí tuệ toàn năng, nhưng điều ít người ngờ tới là nền tảng học vấn của ông lại rất khiêm tốn. Ông không được đào tạo trong các trường đại học danh giá, không trải qua con đường học thuật chính quy như nhiều trí thức cùng thời. Những gì Leonardo có khi còn trẻ chỉ là kiến thức cơ bản về đọc, viết và số học. Phần còn lại, thứ làm nên một Leonardo vĩ đại, được hình thành từ sự tò mò không mệt mỏi và khả năng tự học hiếm có.



Ở nước Ý thế kỷ XV, Latin là ngôn ngữ của tri thức, của khoa học, triết học và các văn bản kinh điển. Không nắm vững Latin đồng nghĩa với việc bị đứng ngoài thế giới học thuật chính thống. Leonardo bước vào đời với hạn chế đó. Ông không được học Latin từ nhỏ như con em giới trí thức, nhưng điều này không trở thành rào cản tuyệt đối. Trái lại, nó khiến ông tự mình tìm cách tiếp cận tri thức. Khi cần đọc các tác phẩm cổ, khi cần hiểu những lý thuyết khoa học đương thời, ông bắt đầu tự học Latin, chậm rãi nhưng bền bỉ, bằng cách sao chép, ghi chú, đối chiếu và thử nghiệm.


Câu chuyện với toán học còn thú vị hơn. Toán không đến với Leonardo từ thời niên thiếu, mà chỉ thực sự bước vào đời ông khi đã ngoài ba mươi tuổi. Đó là giai đoạn ông gặp Luca Pacioli, nhà toán học lớn của thời Phục Hưng, tác giả cuốn De Divina Proportione. Từ đây, Leonardo bước vào thế giới của hình học, tỷ lệ, cấu trúc và trật tự toán học của vũ trụ. Ông không học toán để trở thành một nhà toán học thuần túy, mà để hiểu sâu hơn về hình khối, không gian, chuyển động, ánh sáng và cơ thể con người.


Những bản vẽ giải phẫu, những nghiên cứu về tỷ lệ cơ thể, về chuyển động của nước, về cơ học của cánh chim hay cấu trúc của kiến trúc đều cho thấy một tư duy toán học chín muồi. Nhưng đó là tư duy được hình thành muộn, bằng trải nghiệm và quan sát, chứ không phải bằng giáo trình. Leonardo học bằng cách vẽ, đo, so sánh, sai rồi sửa, thử rồi ghi lại. Sổ tay của ông giống như một phòng thí nghiệm mở, nơi nghệ thuật và khoa học hòa vào nhau một cách tự nhiên.


Chính việc không được đào tạo bài bản lại mang đến cho Leonardo một lợi thế khác thường. Ông không bị ràng buộc bởi giáo điều. Ông không coi kiến thức cổ điển là chân lý bất biến, mà là điều cần được kiểm chứng. Trong các ghi chép của mình, Leonardo thường viết rằng kinh nghiệm là thầy dạy chân thật nhất. Quan sát trực tiếp quan trọng hơn việc lặp lại lời của người xưa. Điều này làm cho tư duy của ông mang tinh thần hiện đại một cách đáng kinh ngạc.


Bức phác thảo con người với cánh tay dang rộng gợi lên hình ảnh của Vitruvian Man không chỉ nói về tỷ lệ, mà còn nói về cách Leonardo nhìn thế giới. Con người nằm trong trung tâm của hình học, của tự nhiên, của vũ trụ. Để đạt được nhận thức ấy, ông không đi qua con đường giáo dục truyền thống, mà tự mở ra con đường riêng, nơi nghệ thuật, khoa học và triết học không tách rời nhau.


Leonardo không phải là thiên tài được “đúc sẵn” trong một hệ thống đào tạo hoàn chỉnh. Ông là minh chứng rằng tri thức có thể được hình thành từ khát vọng tự thân. Latin đến với ông khi ông cần nó. Toán học đến với ông khi ông cảm thấy nghệ thuật không còn đủ để trả lời những câu hỏi của mình. Mỗi giai đoạn trong đời Leonardo là một lần ông tái tạo chính mình bằng học hỏi.


Điều làm Leonardo trở nên đặc biệt không nằm ở việc ông biết bao nhiêu thứ, mà ở cách ông học. Học để hiểu thế giới, học để quan sát chính xác hơn, học để vẽ đúng hơn, để suy nghĩ sâu hơn. Ông không tích lũy kiến thức như một bộ sưu tập, mà biến kiến thức thành công cụ để nhìn cuộc sống với độ sắc nét ngày càng cao.


Leonardo vì thế không đại diện cho hình ảnh của một học giả trong tháp ngà. Ông giống một người thợ học hỏi suốt đời, dùng đôi mắt, đôi tay và trí óc để khám phá. Sự tự học của ông không mang vẻ anh hùng ca, mà mang vẻ lặng lẽ, bền bỉ, và đầy kiêu hãnh nội tâm. Đó là một trí tuệ được xây dựng từ khao khát hiểu biết hơn là từ bằng cấp.


Và có lẽ, chính vì xuất phát điểm khiêm tốn ấy, Leonardo mới giữ được sự ngạc nhiên trước thế giới đến tận cuối đời. Mỗi phát hiện đều giống như lần đầu tiên. Mỗi bản vẽ đều là một câu hỏi mở. Ông không học để hoàn tất tri thức, mà học để tiếp tục đặt câu hỏi. Trong lịch sử nghệ thuật và khoa học, hiếm có ai cho thấy rõ ràng đến thế rằng con đường tự học, nếu đủ sâu và đủ trung thực, có thể dẫn tới những đỉnh cao mà giáo dục chính quy cũng khó chạm tới.



Share:

JAMES S. JAMESON: MUA MỘT BÉ GÁI ĐỂ ĐƯỢC CHỨNG KIẾN CẢNH ĂN THỊT NGƯỜI

Có lẽ mỗi lần bước vào cửa hàng rượu và nhìn thấy chai Jameson màu xanh quen thuộc, ít ai nghĩ rằng cái họ ấy từng dính đến một câu chuyện gây tranh cãi đến vậy.



Vào cuối thế kỷ 19, James Sligo Jameson – cháu trai của người sáng lập thương hiệu whisky Jameson tham gia một chuyến thám hiểm tới Trung Phi. Thời điểm đó, châu Phi vẫn là vùng đất bị các nhà thám hiểm châu Âu nhìn bằng con mắt tò mò, pha lẫn chủ nghĩa thực dân và sự ngạo mạn văn hóa.


Trong chuyến đi này, Jameson được nghe kể về một bộ lạc địa phương được cho là có tục lệ ăn t.h.ị.t người trong một số nghi lễ. Thay vì kinh hãi hay phản đối, ông ta lại thể hiện sự tò mò cực đoan. Theo những lời khai và tài liệu sau này, Jameson đã đổi sáu chiếc khăn tay, vật phẩm có giá trị với người bản địa để được tận mắt chứng kiến một “nghi thức” như vậy.


Những gì xảy ra sau đó vượt xa bất kỳ sự tò mò nào.


Một cô gái trẻ được mô tả là nô lệ bị đưa ra làm “vật tế”. Cô bị s.á.t h.ạ.i một cách tàn nhẫn trước mặt những người chứng kiến, rồi thithe bị phân chia và ăn t.h.ị.t. Một số nguồn kể lại rằng cô không hề kêu la, chi tiết khiến câu chuyện càng thêm lạnh sống lưng, dù tính xác thực của từng chi tiết vẫn còn gây tranh cãi trong giới sử học.


Điều khiến vụ việc trở thành bê bối chấn động không chỉ là hành vi trao đổi để được xem cảnh tượng đó, mà còn vì Jameson đã phác họa lại toàn bộ sự việc bằng những bức ký họa của mình. Những bức vẽ này được xem là bằng chứng cho thấy ông không chỉ là người chứng kiến thụ động, mà còn là kẻ quan sát với sự tò mò bệnh hoạn.


Sau khi câu chuyện bị phanh phui, gia đình Jameson và nhiều người đương thời đã cố gắng bảo vệ danh tiếng bằng cách cho rằng ông không thực sự tin sự việc sẽ diễn ra, hoặc mọi thứ bị hiểu sai trong bối cảnh văn hóa phức tạp lúc bấy giờ. Tuy nhiên, cái bóng của vụ việc vẫn tồn tại đến tận ngày nay như một chương đen tối trong lịch sử gia tộc.

aQ

Share:

TẤM TÌNH FRANK SINATRA

 Tháng 12 năm 1972, một đêm Đông lạnh giá bên ngoài sòng bạc Sands ở Las Vegas. Frank Sinatra bước ra khỏi cửa chính sau một buổi diễn lúc nửa đêm đã bán cháy vé, đoàn tùy tùng đi theo ông.



Lực lượng an ninh tạo thành một bức tường ngăn cách giữa ông và đám đông người hâm mộ đang chờ xin chữ ký. Rồi một người đàn ông bỗng bước ra từ bóng tối.


Anh gầy gò, mặc một chiếc áo khoác quân đội rách rưới với một huy hiệu cựu chiến binh Việt Nam lộ rõ ​​trên tay áo. Anh nhìn Frank và hỏi một câu hỏi đơn giản: "Thưa ngài, ngài có thể cho tôi một đô-la không? Tôi chưa ăn gì hôm nay cả”.


Điều Frank làm tiếp theo khiến mọi người trên vỉa hè đều sững lại. Nó khiến lực lượng bảo vệ ông đứng im như tượng. Nó khiến đám đông hoàn toàn im lặng. Bởi vì Frank Sinatra không chỉ cho người kia một đô-la.


Người cựu binh đó là Robert Chen, 26 tuổi. Anh đã phục vụ hai lần ở Việt Nam trong Lực lượng Bộ binh, tham gia chiến đấu ác liệt ở Khe Sanh và thành phố Huế.


Anh trở về nhà năm 1971 với Huân chương Sao Đồng, những vết sẹo vì mảnh đạn trên lưng và những cơn ác mộng khiến anh không thể ngủ được. Giống như hàng ngàn cựu chiến binh khác, Robert trở về một đất nước không muốn nhìn mặt anh.


Anh không thể tìm được việc làm vì các nhà tuyển dụng chỉ cần thấy dòng chữ "Cựu chiến binh Việt Nam" trên đơn xin việc là họ chuyển ngay sang ứng viên khác. Anh không thể ngủ được vì mỗi tiếng động lớn quanh chỗ nằm đều đưa anh trở lại khu rừng rậm Việt Nam. Anh không thể kết nối với gia đình vì họ không hiểu những gì anh đã chứng kiến.


Đến tháng 12 năm 1972, Robert trở thành người vô gia cư, sống lang thang trên đường phố Las Vegas, ngủ trong các con hẻm và mót thức ăn còn thừa từ mọi thùng rác.


Huân chương Sao Đồng được cất giữ ở đâu đó trong một tiệm cầm đồ; anh đã bán nó với giá 30 đô-la từ 2 tháng trước chỉ để mua thức ăn.


Đêm đó, ngày 19 tháng 12, Robert đứng bên ngoài sòng bạc Sands - Ban đầu không phải để ăn xin, chỉ là đứng để cố tìm một chỗ ấm. Anh biết các sòng bạc bơm không khí ấm ra ngoài qua các lỗ thông hơi, và nếu bạn đứng gần lối vào, bạn có thể cảm nhận được hơi nóng.


Bên trong, Frank Sinatra vừa kết thúc buổi diễn của mình. Chín mươi phút nhận được những tràng vỗ tay nhiệt liệt, như thường lệ. Frank mệt mỏi.


Ông đã 57 tuổi, và dù giọng nói không còn như xưa, nó vẫn đủ mạnh mẽ để lấp đầy cả căn phòng và khiến mọi người quên đi những muộn phiền trong vài giờ.


Frank bước ra ngoài qua cửa chính, được bao quanh bởi quản lý, vệ sĩ và trợ lý của ông.


Một đám đông khoảng 50 người đang chờ đợi bên ngoài, họ là người hâm mộ với máy ảnh và sổ xin chữ ký, những người chơi bạc giàu có hy vọng được bắt tay ông. Đó là cảnh tượng thường thấy ở Las Vegas.


Robert thấy Frank bước ra qua cánh cửa kính, và điều gì đó trong anh vỡ vụn. Có lẽ đó là đói, có lẽ là tuyệt vọng, hoặc có lẽ chỉ là nhu cầu được ai đó - Bất cứ ai - nhìn thấy, người đó có thể thừa nhận sự tồn tại của anh.


Anh bước tới. Nhân viên an ninh lập tức chặn anh lại. Họ là những người đàn ông to lớn, cựu cảnh sát, được huấn luyện để giữ mọi người tránh xa Frank.


"Thưa ông, xin lùi lại” - Một người trong số họ nói dứt khoát.


Robert không lùi lại. Anh nhìn qua vai người bảo vệ, thẳng vào Frank. "Ông Sinatra, tôi xin lỗi vì đã làm phiền ông. Tôi là cựu chiến binh. Tôi chỉ cần một đô-la để mua thức ăn. Chỉ một đô-la thôi, làm ơn”.


Người bảo vệ đặt tay lên ngực Robert: "Tôi bảo anh lùi lại”.


Nhưng Frank đã nghe thấy. Ông đã nhìn thấy chiếc áo khoác quân đội, huy hiệu chiến tranh Việt Nam, và ánh mắt trống rỗng của Robert. Frank nhận ra ánh mắt đó vì chính mình đã từng thấy nó trước đây - Trong mắt cha ông sau thời kỳ Đại khủng hoảng, và trong mắt bạn bè ông sau Thế chiến II.


Frank khoát tay: “Chờ đã”.


Người bảo vệ dừng lại. Toàn bộ đám đông im lặng, mọi người đều dõi theo.


Frank bước qua người bảo vệ và đứng đối mặt với Robert. Ông thực sự nhìn kỹ anh ta - Đôi má hóp lại, đôi tay run rẩy, chiếc áo khoác quá mỏng so với tháng Mười Hai ở đây.


“Tên anh là gì?" - Frank hỏi.


"Robert Chen”.


"Anh từng phục vụ trong quân đội?".


"Vâng, thưa ông. Lục quân, hai đợt”.


Frank gật đầu chậm rãi: “Ở đâu?".


"Khe Sanh. Thành phố Huế”.


"Chuyện đó thật tệ” - Frank thì thầm.


"Vâng, thưa ông. Đúng vậy”.


Frank thò tay vào túi. Đám đông nghiêng người về phía trước, quan sát, mong chờ ông rút ra một đô-la, có thể năm đô-la, hoặc hai mươi đô-la nếu Robert may mắn. Nhưng Frank rút ví, mở ra và lấy tất cả các tờ tiền bên trong. Hàng trăm, năm mươi, hai mươi đô-la, tổng cộng có lẽ khoảng 800 đô-la. Ông đưa nó cho Robert.


Robert nhìn chằm chằm vào số tiền. Anh không nhận: “Thưa ông, tôi chỉ xin một đô-la thôi”.


"Tôi biết anh cần gì?” - Frank nói - "Tôi đang cho anh những gì anh cần”.


"Tôi không thể nhận số tiền này”.


"Có, anh có thể” - Frank nắm lấy tay Robert, đặt tiền vào tay anh và khép các ngón tay của Robert lại quanh cuộn tiền đó - “Nghe này. Anh đã phục vụ đất nước. Anh đã làm những gì họ yêu cầu anh làm, và anh trở về tay trắng. Điều đó không đúng. Điều đó không công bằng. Và tôi không thể sửa chữa cả thế giới, nhưng tôi có thể giúp anh tối nay. Cầm lấy tiền đi”.


Robert rưng rưng mắt: “Tại sao?".


"Vì cha tôi đã từng như anh” - Frank đáp - “Cuộc chiến tranh khác, nhưng câu chuyện giống nhau. Ông ấy trở về từ Thế chiến thứ nhất với hai bàn tay trắng. Làm việc quần quật đến chết để mưu sinh. Tôi đã chứng kiến ​​ông ấy vật lộn suốt thời thơ ấu của tôi. Và tôi thề rằng nếu tôi có tiền, nếu tôi có cơ hội giúp đỡ một người như ông ấy, tôi sẽ làm”.


Frank quay sang người quản lý của mình: “Đặt cho anh ta một phòng ở khách sạn Sands này. Một tuần. Tính vào hóa đơn của tôi”.


Người quản lý gật đầu, lấy ra một cuốn sổ tay.

Frank quay lại phía Robert: “Tối nay anh sẽ nhận phòng trong khách sạn này. Anh sẽ được ăn uống. Anh sẽ được ngủ trên một chiếc giường thực sự. Và ngày mai, anh đến gặp tôi. Tôi có một người bạn điều hành một công ty xây dựng. Anh ấy thuê cựu chiến binh. Công việc tốt. Anh có hứng thú không?".


Robert không thể nói nên lời. Anh chỉ gật đầu, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt.


"Tốt” - Frank đặt tay lên vai Robert - “Anh không còn cô đơn nữa. Anh hiểu tôi chứ? Dù anh đã mang vác điều gì, anh không cần phải mang một mình nữa”. 


Rồi Frank làm một điều mà không ai ngờ tới. Ông cởi áo khoác của mình. Đó là chiếc áo cashmere đắt tiền, được may đo riêng, trị giá hơn thu nhập cả tháng của hầu hết mọi người. Ông khoác nó lên vai Robert.

"Tối nay trời lạnh” - Frank nói. Đám đông đứng chết lặng. Một số người khóc. Một người phụ nữ ở phía trước lấy tay che miệng. Một trong những vệ sĩ của Frank lau nước mắt.


Frank quay sang đám đông: “Người đàn ông này đã phục vụ đất nước. Anh ấy đã chiến đấu trong một cuộc chiến mà hầu hết chúng ta chỉ xem trên TV. Anh ấy trở về tay trắng. Không việc làm, không sự hỗ trợ, không sự tôn trọng. Thật đáng xấu hổ. Đó là lỗi của tất cả chúng ta”. 


Ông nhìn thẳng vào đám đông: “Tối nay các bạn đến đây để xem biểu diễn, để vui chơi, để quên đi những vấn đề của mình. Điều đó tốt thôi. Nhưng đừng quên những người như Robert. Đừng bước qua họ. Đừng giả vờ như họ vô hình, bởi vì họ không phải vậy. Họ là những người hùng, và chúng ta nợ họ tất cả mọi thứ”. 

Frank quay lại nhìn Robert: “Vào trong đi. Nói với họ là Frank đã gửi anh đến. Họ sẽ chăm sóc anh”.


Robert cố gắng nói nhưng không thành công. Anh chỉ ôm chầm lấy Frank ngay trên vỉa hè. Người cựu chiến binh vô gia cư và ngôi sao lớn bậc nhất thế giới ôm chặt lấy nhau trong khi 50 người khác im lặng theo dõi.


Khi Robert buông ra, Frank khẽ nói: "Còn một điều nữa. Cậu cứ giữ lấy chiếc áo khoác đó. Nó hợp với cậu hơn là với tôi”.  Rồi Frank đi đến xe của mình, lên xe và rời đi.


Đám đông đứng đó một lúc lâu. Không ai nhúc nhích. Không ai nói gì. Rồi, từ từ, mọi người bắt đầu thò tay vào túi, rút ​​tiền ra, đi về phía Robert và đưa cho anh. Hai mươi, năm mươi, một trăm đô-la.


Một người phụ nữ cởi khăn quàng cổ của mình và đặt vào tay Robert. "Cảm ơn vì sự phục vụ của anh” - Bà thì thầm.


Khi đám đông giải tán, Robert Chen đã cầm trên tay hơn 3.000 đô-la và mặc chiếc áo khoác của Frank Sinatra.


Tối đó, anh nhận phòng 847 tại khách sạn Sands. Anh tắm 40 phút – Lần tắm nước nóng đầu tiên sau 8 tháng. Anh gọi dịch vụ phòng – Bít-tết và trứng – rồi ăn chậm rãi, thưởng thức từng miếng.


Sáng hôm sau, anh gặp bạn của Frank tại công ty xây dựng, một người tên là Joe Columbo, một cựu lính Thủy đánh bộ từng phục vụ ở Hàn Quốc. Anh ấy hiểu ngay câu chuyện.


"Frank đã gọi cho tôi“ - Joe nói - “Anh ấy đã kể với tôi về anh. Tôi có một vị trí đang trống. Lương 75 đô la một ngày. Anh bắt đầu làm việc vào thứ Hai. Anh có muốn nhận không?".


Robert gật đầu: “Vâng, thưa ông. Tôi muốn nhận”.

Joe mỉm cười. "Tốt. Và đừng gọi tôi là ông nữa. Tôi làm việc để kiếm sống thôi mà…”.


Robert làm việc cho Công ty Xây dựng Columbo trong 32 năm tiếp theo. Ông cuối cùng trở thành quản lý dự án, và giám sát các công trình xây dựng lớn trên khắp Las Vegas. Ông có một cuộc sống tốt đẹp, kết hôn, có ba đứa con và mua một căn nhà.


Ông giữ lại chiếc áo khoác của Frank. Ông không bao giờ mặc nó nữa, cất giữ nó trong một tủ đặc biệt, giặt khô mỗi năm một lần, được bảo vệ như một vật thiêng liêng.


Khi Frank Sinatra qua đời vào ngày 14 tháng 5 năm 1998, Robert Chen, khi đó là một giám đốc điều hành đã nghỉ hưu, đã bay đến California.


Ông không cố gắng tham dự buổi lễ riêng tư cùng với những người nổi tiếng và các chức sắc. Ông chỉ đơn giản đứng bên ngoài nhà thờ, mặc chiếc áo khoác cashmere màu sữa đó lần đầu sau 26 năm. Ông đứng gác, giống như hồi còn ở Việt Nam, trông chừng người đàn ông đã cứu mạng mình.


Khi một phóng viên để ý thấy chiếc áo khoác – Rõ ràng là đồ cổ, rõ ràng là đắt tiền – và hỏi ông về nó, Robert chỉ mỉm cười, vỗ nhẹ ve áo và nói: "Một người bạn đã tặng tôi chiếc áo này từ lâu. Anh ấy nói rằng mặc nó hợp với tôi hơn là với anh ấy. Tôi chỉ đến đây để nói lời cảm ơn”. 


Robert Chen qua đời năm 2016. Ông được chôn cất cùng với Huân chương Sao Đồng, thứ mà cuối cùng ông đã tìm lại và mua lại được. Và trong quan tài của ông, được gấp gọn gàng dưới chân, là chiếc áo khoác của Frank Sinatra.


Một lời cuối cùng: Một hành động tử tế, một khoảnh khắc bạn nhìn thấy ai đó khi cả thế giới ngoảnh mặt làm ngơ họ, có thể bạn sẽ thay đổi cuộc đời họ mãi mãi.


Photo: Frank Sinatra và Robert Chen

Share:

Sự băng hoại nhân cách của trẻ con bắt nguồn từ Cha Mẹ

 💥 Một vụ việc gây rúng động dư luận: 8 đối tượng, gương mặt còn "búng ra sữa" (sinh năm 2008 - 2010) nhưng ra tay tàn độc không khác gì những tên tội phạm chuyên nghiệp.



📍 Sự việc kinh hoàng: Rạng sáng 14/02, khi anh Đ.Đ.T (SN 2004) đang trên đường chạy xe máy về quê Đồng Nai để kịp sum họp cùng gia đình đón Tết, thì "cơn ác mộng" ập đến tại đoạn đường vắng thuộc xã Phú Giáo.


Nhóm 8 thanh thiếu niên này không chỉ chặn đường xin tiền, mà khi nạn nhân bỏ chạy, chúng đã CẦM HUNG KHÍ TRUY SÁT ĐẾN CÙNG. Những nhát chém tàn nhẫn đã khiến anh T. trọng thương, máu thấm đẫm vạt áo ngày Tết, phải nhập viện cấp cứu trong tình trạng hoảng loạn tột độ.


Cộng đồng mạng đang sục sôi phẫn nộ:

1️⃣ Hành vi mất nhân tính: Ở cái tuổi đáng lẽ đang ngồi trên ghế nhà trường, nhóm này lại chọn cách dàn cảnh, dùng hung khí tấn công người lao động nghèo. Đây không phải là "bột phát", đây là sự băng hoại đạo đức tận cùng!

2️⃣ Cần bản án thép: Pháp luật cần có những chế tài nghiêm khắc nhất, cách ly hoàn toàn những mầm mống nguy hiểm này khỏi xã hội. Nếu cứ lấy lý do "còn nhỏ", "chưa nhận thức đủ" để nương tay, thì ai sẽ bảo vệ những người dân lương thiện như anh T.?

3️⃣ Lời cảnh tỉnh cho gia đình: Cha mẹ ở đâu khi con cái 14-15 tuổi cầm dao đi cướp lúc 2 giờ sáng? Sự buông lỏng giáo dục chính là tiếp tay cho tội ác nảy mầm.


🔥 Cái kết cho những kẻ ngông cuồng: Chỉ sau hơn 10 giờ gây án, Công an xã Phú Giáo đã xuất sắc truy xét và tóm gọn toàn bộ 8 đối tượng cùng hung khí. Hy vọng một bản án thích đáng, mang tính răn đe cực mạnh sẽ được thực thi để làm gương.

Share:

BẤT MÃN TƯỚNG NỮ, HẢI 'BÁNH' TRỞ CỜ BÁM GÓT ÔNG TRÙM

Khi những kẻ ngạo mạn như Lâm "Chín ngón" còn đang mải mê sỉ nhục ông trùm, thì Năm Cam đã bắt đầu những nước cờ thanh trừng tàn khốc. Nạn nhân đầu tiên là Thắng "chập" – kẻ dám tuyên bố "chẳng xem Năm Cam là cái gì". Chỉ bằng một cú điện thoại cho sát thủ Cu Nhứt, ông trùm đã biến gã giang hồ Nam Định thành một "cái giẻ rách đẫm máu". Giữa lúc khói súng và máu tươi bao trùm, Hải "bánh" – vốn đã chán ngấy sự độc đoán của Dung Hà – bắt đầu âm thầm thực hiện cú "trở cờ" ngoạn mục, tìm cách bám gót Năm Cam để xây dựng cơ ngơi riêng.



—-

“✅ Cuộc thanh trừng kẻ "chập"


Thắng “chập”, đúng như hỗn danh của gã, tuy là tay anh chị có tầm cỡ, nhưng gã hơi có chút điên rồ. Sống ở thành phố Nam Định như một ông “vua con” nhưng lại dòm ngó đến lãnh địa của Năm Cam. 


Gã kết hợp Long “giấy” mở sòng bạc trên đường Hồ Văn Huê (quận Phú Nhuận) và vươn cánh tay vào tất cả các ngóc nghách làm ăn quanh khu vực sân bay Tân Sơn Nhất. 


Càng lúc vị trí của Thắng càng ổn định và đàn em quy tụ về dưới trướng khá đông. Thắng mở tiếp sòng bạc thứ nhì ở đường Nguyễn Thái Bình, bến xe tải Bắc-Nam với các con bạc rủng rỉnh chịu chơi là các tài xế gốc Bắc. Vì thế mà gã sống phong lưu ở khu Bàu Cát, Tân Bình.


Khi biết chuyện Thắng “chập” có nhược điểm tối kỵ là thường đánh đập bọn đệ tử mỗi khi có việc trái ý, cũng vì lý do này dân Bake mới gán cho gã hai chữ “chập cheng”, Năm Cam cười. 


Y hiểu ngay một điều, Thắng không bao giờ là đối thủ và không xứng tầm để y ra tay tiêu diệt. Nếu có, chẳng qua vì y muốn đỡ phiền toái bởi một con chó điên hơn là sợ Thắng gây nguy hại. 


Năm Cam bảo: “Thằng này chắc không biết núi Thái Sơn cao hơn đồi đất”.


Một lần Thắng “chập” qua quận 8, đến sòng của Năm Cam do Ba Mạnh, Sáu Nhà, Thảo “ma”, Quốc “lủi” quản lý. Gã tuyên bố: “Mẹ kiếp, bọn nào sợ Năm Cam chứ Thắng “chập” này chẳng xem là cái gì! Thích gì, bố mày chiều hết”. 


Quốc “lủi” gọi điện thoại cho Năm Cam. Nghe báo cáo lại tình hình, Năm Cam cười lạt. Y chưa muốn đụng đến Thắng vì vùng Tân Bình, đối với y không hấp dẫn lắm nhưng đó là tự Thắng muốn gây sự. 


Được thôi, Năm Cam vừa suy nghĩ, vừa gọi điện cho Cu Nhứt, sát thủ số một của băng Kim Anh: “Thằng Thắng chập nó quậy anh, chú xử nó nghen”.


Thắng “chập” chạy xe đến ngã tư Trần Hưng Đạo-Nguyễn Biểu. Bọn sát thủ gồm cả chục tên ép xe Thắng vào lề đường, chém tới tấp. Trùm giang hồ Nam Định biến thành cái giẻ rách đẫm máu trong nháy mắt. Nhóm sát thủ bỏ đi. Công an đến nơi cũng chẳng ai hay gì, nghe gì, biết gì hết.


Sau phi vụ đó, Năm Cam hất hàm hỏi Hải “bánh”: “Thằng Thắng “chập” ra sao rồi, nó đã biết núi Thái Sơn cao hơn đồi đất chưa?”. 

Hải thở khì: “Mạng thằng này quả là lớn nên khi đưa vào bệnh viện, chỉ ít lâu sau nó lại phơi phới như chưa hề bị chém, lại còn đang toan tính trả thù”. Sau đó, Hải ngầm nhận lệnh Năm Cam tính sổ Thắng lần nữa. 


Thắng ngồi sau lưng tên đàn em thân tín nhưng không biết rằng đang có 2 tên sát thủ máu lạnh theo dõi mình. Đến đầu đường Bình Giã, Thắng dừng xe tấp vào gốc cây ven đường thì một chiếc xe máy lao tới. Hai tiếng súng nổ vang rền, Thắng trúng đạn liêu xiêu đuổi theo tên sát thủ 1 đoạn thì ngã quỵ và nằm thoi thóp tại bệnh viện. 

Tưởng như Thắng phen này hết thuốc chữa nhưng hắn vẫn sống như 1 phép lạ, có điều liệt toàn bộ nửa người. 


✅ Hải "bánh" phò chủ mới


Thấy gan và tài của Hải “bánh”, Năm Cam rất kết tên sát thủ này nên có lời khen và đề nghị Hải về làm bảo kê, mỗi tháng trả lương hậu hĩnh. Để che giấu hoạt động bảo kê, Hải thuê căn nhà 21 Thủ Khoa Huân mở tiệm cắt tóc thanh nữ Vân’s.


Hải bánh giao tiệm hớt tóc Vân’s cho bồ nhí Nguyễn Thị Anh Thư làm quản lý.


Giang - cô gái trắng trẻo xinh đẹp, xuất thân từ hạng người không mấy gì tử tế, từng cặp bồ với Hải từ thuở còn đi kiếm tiền bằng “vốn tự có” trước khi lấy Trang Văn Lệ (tức Rớt, một tên buôn lậu xe). 


Khi Rớt vỡ nợ do cá độ đá banh, Giang ngoảnh mặt làm ngơ và gần như công khai ăn ở với Hải. Với Giang, dẫu sao một tên giang hồ tốt mã mà lại biết hết bài bản của nghề đĩ đực, vẫn có giá trị hơn Rớt nhiều.


Buồn tình, Rớt bỏ trốn sang Mỹ một mình và được chị ruột giúp đỡ ổn định cuộc sống.


Giang đâu thể chịu thua, làm sao có việc ả chấp nhận quay lại kiếp “bướm đêm” ở các vũ trường như trước, và Tống Viết Hòa rơi luôn vào tầm ngắm của con “hồ ly chín đuôi” bởi những thủ thuật yêu mị. 


Vậy là mặc thiên hạ dè bỉu, Hòa đón “cô vợ đoan chính” về để gá nghĩa. Tuy đã đạt được mục đích chọn được con lừa mới để chi trả cho cuộc sống hào nhoáng theo chủ nghĩa tiêu dùng nhưng Giang vẫn không thể nào quên Hải.


Thời gian trôi qua chậm chạp, từ khi Hải "bánh" theo Dung Hà vào Sài Gòn thì gã có cảm giác mình đi theo Dung Hà chẳng khác gì con chó săn theo chân chủ, sẵn sàng cấu xé bất kỳ người nào nếu chủ yêu cầu. Gã thấy chán ngán việc đi theo phò tá Dung. Quyền lợi chưa thấy gì, cứ hết lao vào cuộc tranh chấp này đến vụ thanh toán khác. Hải ghé thăm Giang xem có hướng làm ăn nào khác hơn.


Hải bánh đến vũ trường Phi Thuyền. Giang khiêu vũ với Hải và nói: “Anh theo bà Dung Hà chả được gì, anh theo hẳn lão Năm Cam chắc đời anh sẽ khác hơn”. 


Nghe theo lời người tình, Hải tìm Năm Cam than thở cần có việc làm tự lập, sống với Dung công hưởng không xứng. Hải vào thẳng vấn đề vay 5 ngàn đô. 


Nhưng bản chất con cáo già Năm Cam ngầm hiểu ý Hải. Hắn dư tiền cho Hải vay nhiều hơn nhưng vuốt mũi phải nể mặt Dung đôi phần nên lấy lý do khó khăn chỉ làm phép, vậy nên lão đưa Hải vay tạm 1 ngàn đô, nói là vay mượn vậy nhưng thực chất là cho không Hải. 


Hải hiểu Năm Cam muốn từ chối khéo, gã hơi phật lòng nhưng vẫn cố tỏ ra vui vẻ và đặt vấn đề nhờ Năm Cam tìm giúp một công việc hợp với mình. Năm Cam thừa hiểu Hải đã có chút bất mãn nếu y cứ tiếp tục từ chối sẽ là một điều thiếu khôn ngoan. Y nhận lời giới thiệu Hải với Tống Viết Hòa. 


Hải trở thành người nhà của Tống Viết Hòa. Tất nhiên, nhờ vị trí bảo kê vũ trường, Giang và Hải tha hồ đi ngang về tắt trước mũi con lừa họ Tống mà không còn ngại gì nữa.


Tống Viết Hòa là kẻ láu cá trong làm ăn và là một tên xuẩn ngốc trong tình cảm, ra sức o bế Hải "bánh", cho rằng gã là sát thủ có tầm cỡ, may mắn lắm mới thu phục được gã./.”


Nguồn: Tạp chí điện tử Luật sư Việt Nam

Tác giả: LÊ VŨ - THÚY SINH - PHẠM TRƯỜNG/PLVN

Dẫn lại từ Tác giả Thanh Trì (Nguyễn Minh Chí)

—-

Thanh toán xong Thắng "chập" và thu phục được Hải "bánh", Năm Cam chính thức sở hữu những sát thủ trung thành nhất dưới trướng. Nhưng đế chế của ông trùm chỉ thực sự vững chắc khi những kẻ dám sỉ nhục "bảng số" của y phải trả giá bằng máu và sự biến dạng. Với can axit chết chóc đã sẵn sàng trên tay đệ tử, Năm Cam bắt đầu thực hiện kịch bản loại bỏ Lâm "Chín ngón", đồng thời đối đầu với tham vọng điên cuồng đang trỗi dậy của bà trùm Dung Hà.

Share:

NGOẠI TRUYỆN: Những người con của ông trùm Năm Cam


1.1 Đứa con "bất trị" của ông trùm Năm Cam


Bà Nguyệt là người phụ nữ đã sinh cho Năm Cam đứa con trai đầu tiên Trương Văn Hùng và cũng là người cứu giúp cho Năm Cam khi sa cơ nhưng lại bị ruồng bỏ để theo người đàn bà khác.





Trương Văn Hùng cũng giống người cha Năm Cam khi liên tục phải vào tù ra tội. Bi đát hơn, Hùng còn là kẻ nghiện ngập ma túy có thâm niên. Tháng 11/2004, Trương Văn Hùng đã bị TAND TP. Hồ Chí Minh tuyên phạt mức án 9 năm tù về hai tội “Tàng trữ, sử dụng trái phép vũ khí quân dụng” và “Tàng trữ trái phép chất ma túy”. Ngoài ra, trước đó, Hùng đã từng “sát cánh” bên cạnh Cô Đệ (tức Tư Râu, một đàn em đắc lực của Năm Cam trong hệ thống bảo kê sòng bạc) và sử dụng súng gây ra hàng loạt các vụ “dằn mặt” đối thủ.


Năm 2013, một gian nhà nhỏ nằm sâu hun hút trong con hẻm chỉ vừa hai người tránh nhau. Phía bên trong, cửa đóng im ỉm, những người hàng xóm lân cận cho biết, bà Nguyệt hầu như không giao tiếp với người ngoài, tối ngày đóng cửa hành nghề bói bài Tây kiếm tiền. Những ngày tháng xế chiều của cuộc đời, bà sống cùng con trai, khi ấy đã 52 tuổi. Rũ bỏ cuộc sống giàu sang, ly thân vợ, anh Hùng về đây tĩnh tu cùng mẹ đã hơn nửa năm. Mỗi khi chiều về, bên trong cánh cửa lại đều vang lên tiếng tụng kinh, gõ mõ. Trong gian nhà nhỏ rộng chừng hơn một mét, gác trên là không gian dành cho người con tụng kinh, bà Nguyệt sống gian dưới và bằng lòng với một chiếc giường xếp vừa nằm lọt người, một chiếc tivi nhỏ và chiếc tủ đựng đầy thuốc lá, bài Tây.


1.2 Bảo “Thái Tử”


Bảo “thái tử”, tên thật Trương Hiền Bảo (sinh ngày 14/10/1974 tại TP.HCM), là con trai của Trương Văn Cam (Năm Cam) và Phan Thị Trúc. Thời điểm Năm Cam còn là ông trùm khét tiếng tại Sài Gòn, Bảo được xem như một “ông vua con”. Học hết lớp 6 thì nghỉ, sau đó học nghề thợ bạc rồi chuyển sang mua bán xe máy, nhưng niềm đam mê lớn nhất của Bảo lại là bóng đá. Chính đam mê này đã dẫn đến việc hình thành một đường dây cá độ quy mô lớn từ Nam ra Bắc.


Khoảng cuối năm 2000, nhận thấy nhiều con bạc tụ tập ở các quán cà phê để cá độ bóng đá, Bảo nảy ý định thuê lại địa điểm kinh doanh theo khung giờ nhất định (10h–17h mỗi ngày) để tổ chức cá độ, kết hợp bán cơm nước giá cao nhằm thu lợi. Ban đầu, Bảo thuê một phần quán cà phê tại số 11 Đề Thám (quận 1), mỗi ngày thu lợi khoảng 1 triệu đồng, hoạt động trong 3 tháng thu về khoảng 90 triệu đồng thì bị phát hiện và phải tạm ngưng.


Sau đó, Bảo chuyển sang thuê toàn bộ quán cà phê bida tại 196 Trần Bình Trọng (quận 5) để tiếp tục tổ chức cá độ và còn mở thêm hoạt động đánh bài ăn tiền vào cuối tuần. Mỗi ngày có hàng chục đến cả trăm người lui tới. Chỉ tính tiền lời từ bán cơm nước và tiền “xâu” thu được từ việc đánh bài, tổng số tiền bất chính lên đến gần 1 tỷ đồng. Bảo vừa là người chủ mưu, vừa trực tiếp điều hành, phân công đàn em quản lý tiền bạc, theo dõi sổ sách và tổ chức cá cược.


Ngoài việc tổ chức cho người khác cá độ, Bảo cũng trực tiếp tham gia bắt độ ở nhiều giải đấu lớn như Ngoại hạng Anh, Serie A… với số tiền mỗi trận từ vài triệu đến vài chục triệu đồng. Tháng 12/2001, Bảo bị bắt và sau đó bị tuyên án 10 năm tù vì tội tổ chức đánh bạc.


1.3 Người con được tin tưởng nhất


Trong số những người con của Năm Cam, Trương Thị Lan là người được ông tin tưởng nhất. Khi Năm Cam vào tù, chính bà là người móc nối để hối lộ, giúp ông trùm được thả trước thời hạn. Tuy nhiên, ngoài việc đó, Năm Cam gần như không để con gái dính dáng đến các hoạt động đen, bởi ông hiểu rằng nếu rơi vào vòng xoáy pháp luật thì con mình sẽ phải trả giá.


Trương Thị Lan, còn gọi là Điệp, là con gái đầu của Năm Cam với Trúc “Mẫu hậu”. Bà sinh ngày 25/3/1964 tại TP.HCM, học hết lớp 9 rồi nghỉ, sau đó buôn bán nội trợ. Thời trẻ, khi Năm Cam còn nghèo khó và chưa tạo được vị thế trong giới giang hồ, Lan được cha dành nhiều tình cảm, bởi bà được sinh ra trong lúc ông đang thụ án tù. Sau khi ra tù, Năm Cam vẫn chỉ là tay gác sòng ở quận 4, danh tiếng chưa nổi bật. Mãi đến sau giải phóng, khi nhiều đại ca sừng sỏ đi cải tạo, ông mới dần vươn lên thành ông trùm.


Lan có mối tình với Dương Ngọc Hiệp, biệt danh Hiệp “mụn”, sau này gọi là Hiệp “Mã”. Xuất thân nghèo khó, học hết lớp 9 rồi làm phụ xe, năm 18 tuổi Hiệp cầm đầu một nhóm chuyên trộm cắp vặt ở Sài Gòn. Cái may của Hiệp là được bà Tư Hòa - chị của Năm Cam nhận làm con nuôi. Qua lại nhà mẹ nuôi, Hiệp để ý Lan. Khi biết hai người có tình ý, gia đình đồng ý cho cưới. Sau hôn lễ, Hiệp chính thức trở thành con rể Năm Cam.


Vợ chồng Lan - Hiệp mở cơ sở buôn bán vật liệu xây dựng ở quận 1. Con trai đầu lòng tên Hải được ông bà ngoại cưng chiều và kỳ vọng học hành đàng hoàng, không dính đến giang hồ. Tuy nhiên, cuối thập niên 80, Năm Cam quay lại mở sòng bạc, mở rộng hoạt động đỏ đen, tiền bạc đổ về như nước. Năm 1994, ông mua ba căn nhà trên đường Nguyễn Tất Thành và xây khách sạn. Hiệp Mã dần nắm vai trò quan trọng, phụ trách nhiều hoạt động kinh doanh và phi pháp. Dù vậy, Trương Thị Lan vẫn chọn bán vải ở chợ, không trực tiếp tham gia các hoạt động đen.


Khi Năm Cam bị bắt và di lý ra Bắc năm 1995, Hiệp Mã chạy vạy lo lót, tung tiền để xin giảm án cho ông. Năm 2001, khi chuyên án được mở rộng, Năm Cam và Hiệp tiếp tục bị khởi tố. Lúc này, Lan đã nhờ Tôn Vinh Đắc (Long “đầu đinh”) tìm người chạy tội. Thông qua Nguyễn Thập Nhất - cán bộ công tác tại Viện Kiểm sát, Lan đã đưa tổng cộng 11.000 USD để lo việc. Tuy nhiên, Đắc chỉ đưa 2.000 USD cho Nhất, còn lại chiếm giữ. Vụ việc bị phanh phui, những người liên quan lần lượt bị bắt.


Theo cơ quan điều tra, Trương Thị Lan biết rõ hành vi phạm pháp của chồng và cha, đồng thời đã đưa tiền nhằm mục đích chạy tội nên bị truy tố về tội đưa hối lộ và phải chịu án tù. Nguyễn Thập Nhất cũng bị bắt vì lợi dụng ảnh hưởng để trục lợi, làm ảnh hưởng uy tín cơ quan bảo vệ pháp luật.


Sau chuyên án, nhiều người thân của Năm Cam phải nhận án nặng. Riêng Trương Thị Lan và một số người khác được trở về sau khi chấp hành án. Hiện tại, thế hệ thứ ba của gia đình gần như không dính dáng đến hoạt động phi pháp. Trương Thị Lan tiếp tục công việc buôn bán vải, còn người cháu ngoại Hải được cho là đang điều hành một tập đoàn bất động sản tại Sài Gòn.


1.4 Sư Cô Diệu Quang


Sinh ra trong gia đình của Năm Cam và Trúc “Mẫu Hậu”, Trương Thị Ánh là người con thứ tư. Từ nhỏ bà đã bộc lộ căn tu khi mới 4-5 tuổi đã xin vào chùa chơi, 7-8 tuổi thường xuyên vào chùa sau giờ học. Năm 9 tuổi, bà xin cha mẹ cho xuất gia. Khi ấy Năm Cam kịch liệt phản đối, nhưng không thể ngăn cản sự quyết tâm của con gái. Trong thời gian Năm Cam bị bắt vì đánh nhau, Trương Thị Ánh đã lên chùa xin đi tu. Sau khi ra tù hay tin, ông rất tức giận nhưng vẫn chấp nhận, bởi bản thân cũng là người sùng đạo Phật. Từ đó, trong các lần ghé thăm chùa, vợ chồng Năm Cam không xưng cha mẹ - con cái như trước, mà gọi sư cô là “con nhà Phật”.


Nhiều năm qua, cuộc sống của sư cô Diệu Quang khá khép kín. Bà hiếm khi ra ngoài, chủ yếu ở chùa tụng kinh, niệm Phật. Trước đây, khi Trúc “Mẫu Hậu” còn chấp hành án tại trại giam Xuân Lộc (Đồng Nai), sư cô vẫn lặn lội xuống thăm mẹ. Sau khi mẹ qua đời, bà đưa thi thể về chùa an táng và từ đó gần như chỉ quanh quẩn trong khuôn viên chùa.


Hiện sư cô đảm nhiệm vai trò trụ trì, trực tiếp trùng tu lại chùa Phước An. Công trình được cho là hoàn tất vào cuối năm 2014. Ngoài việc tu hành, sư cô còn nhận nuôi hơn 10 trẻ em, tạo điều kiện cho các em đi học đến cấp 3, có người theo học tại Học viện Phật giáo. Nhiều phật tử nhận xét bà sống hiền lành, đức độ nên được kính trọng.


Sư cô từng theo học tại Học viện Phật giáo ở Trung Quốc để lấy bằng Tiến sĩ Phật học nhưng phải tạm dừng vì trở về nước dự phiên tòa xét xử cha mẹ. Những năm gần đây, việc học được tiếp tục khi mọi chuyện đã lắng xuống. Tuy nhiên, do mắc chứng đau thanh quản nên sư cô ít trò chuyện dài với mọi người.


Người dân sống quanh khu vực Tôn Đản (quận 4) cho biết, dù là con gái của một nhân vật từng gây nhiều sóng gió, sư cô Diệu Quang sống giản dị, hay giúp đỡ người nghèo. Có những câu chuyện được truyền miệng về việc người lầm lỗi tìm đến chùa, nghe tụng kinh rồi thay đổi ý định xấu, thậm chí quyết tâm cai nghiện và làm lại cuộc đời sau khi được sư cô khuyên nhủ. Dù thực hư thế nào, nhiều người khẳng định việc bà giáo hóa, giúp đỡ người khác là điều có thật.


Sau khi Trúc “Mẫu Hậu” qua đời, thi thể được an táng tại chùa. Trong chùa hiện có thờ hình của Năm Cam và Trúc “Mẫu Hậu” cùng với các phật tử khác đã quy y, nhưng không có tro cốt đặt tại đây theo thông lệ nhà chùa. Người dân địa phương cho rằng sư cô là người không chuộng hình thức, mọi việc đều giản dị.


Trong những chia sẻ hiếm hoi, sư cô cho biết đang quyên góp để tổ chức chuyến đi vào đầu tháng 2/2015 đến một xã khó khăn ở Bình Thuận nhằm trao quà cho trẻ em nghèo. Niềm vui lớn nhất hiện tại của bà là được làm việc thiện và mang niềm vui đến cho người khác.


Nguồn: Báo Sức Khỏe và Đời Sống, OV Đại Bàng, Đời Sống & Pháp Luật


Tổng hợp các kỳ:

KỲ 1: https://www.facebook.com/share/p/17jW56dygN/

KỲ 2: https://www.facebook.com/share/p/1C2d4kUVfx/

KỲ 3: https://www.facebook.com/share/p/17gmPQU7Mk/

KỲ 4: https://www.facebook.com/share/p/17r46r9ENj/

KỲ 5: https://www.facebook.com/share/p/1Ad74QQv3j/

KỲ 6: https://www.facebook.com/share/p/1E8rkNgCtB/

KỲ 7: https://www.facebook.com/share/p/187aNBjDBF/

KỲ 8: https://www.facebook.com/share/p/1EW81vfwoT/

Share:

Bài đăng nổi bật

⭐️CÂU NÓI ĐÙA MÀ DAY DỨT CỦA THỦ TƯỚNG PHẠM MINH CHÍNH🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳

  Khi Thủ tướng Phạm Minh Chính dẫn đoàn Việt Nam qua thăm Bảo tàng Quai Branly - nơi có 9000 hiện vật cổ quý giá của Việt Nam, có nhiều lúc...

Flag Counter

Bài mới đăng

Tổng số lượt xem trang

Cho Đặt Banner Quảng cáo

Ủng Hộ Chúng Tôi

Lưu trữ Blog

Quốc Gia Truy Cập

Flag Counter

Liên hệ Nhà thơ Hoàng Huy

Tên

Email *

Thông báo *

Like Fanpage Phong Thủy để cập nhật các thủ thuật mới nhất mỗi ngày OK Để sau