Luật Gia. Hoàng Quốc Huy, Đại Sư Phong Thủy. Hoàng Quốc Huy, Huang Guohui, Liz Quiehui. Trung tâm Nghiên Cứu Chính Sách và Pháp luật Ngộ Chân Tự

Blog

MANG S.Ú.N.G GIẢ ĐI HÀNH NGHỀ, TÊN CƯỚP BỊ NẠN NHÂN NỮ BẮT LÀM NÔ LỆ T/Ù/G D/Ị/C/H SUỐT 3 NGÀY.

Đây có lẽ là tên cướp “xui xẻo” nhất thế giới… khi không những không lấy được gì, mà còn rơi vào một cơn ác mộng kéo dài suốt ba ngày sau đó.



Cuối một ngày làm việc bình thường tại một salon tóc ở thị trấn nhỏ Meshchovsk, nước Nga, mọi thứ đang chuẩn bị khép lại. Nhân viên dọn dẹp, khách hàng lác đác ra về, không ai nghĩ rằng chỉ vài phút sau, nơi này sẽ trở thành hiện trường của một vụ việc kỳ lạ bậc nhất.


Một người đàn ông trung niên tên Viktor Jasinski bất ngờ xông vào, trên tay cầm một khẩu s.ú.n.g, yêu cầu toàn bộ số tiền trong ngày phải được giao nộp ngay lập tức. Không khí trong tiệm lập tức đông cứng. Những người có mặt chỉ còn biết làm theo yêu cầu trong trạng thái hoảng loạn.


Chủ tiệm, Olga Zajac, 28 tuổi, tiến đến mở két và đưa tiền cho hắn. Mọi thứ diễn ra đúng như một vụ cướp thông thường… cho đến khoảnh khắc hắn sơ hở.


Chỉ trong tích tắc, Olga bất ngờ tung cú phản đòn. Một cú ra chân nhanh, gọn và chính xác khiến Viktor gục xuống ngay tại chỗ. Không ai kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì cô đã nhanh chóng khống chế, kéo hắn vào phòng phía sau và trói lại bằng dây điện của máy sấy tóc.


Hóa ra, người phụ nữ tưởng chừng yếu thế này lại là một người có nền tảng võ thuật, thậm chí sở hữu đai vàng Karate. Và trong khoảnh khắc đó, kẻ cầm s.ú.n.g đã hoàn toàn mất quyền kiểm soát tình huống.


Olga nói với mọi người rằng cô sẽ gọi cảnh sát. Nhưng thực tế… mọi chuyện không diễn ra như vậy.


Olga dùng một cái c/ò/n/g s/ắ/t được bọc một lớp lông xù màu hồng để xích hắn vào máy sưởi. Cô ta l//ộ//t  s/ạ/c//h quần áo của tên trộm và trong 3 ngày tiếp theo, sử dụng hắn như một n//ô l//ệ t/ù/n/g d/ị/c/h bằng cách b/u/ộ/c hắn phải uống Viagra.


Sau ba ngày, Olga cuối cùng cũng thả Viktor đi, kèm theo một câu nói lạnh lùng: “Biến khỏi tầm mắt của tôi.”


Ngay khi rời khỏi salon, Viktor lập tức tìm đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe, trước khi đến trình báo cảnh sát. Một tình huống trớ trêu xảy ra: kẻ đi cướp lại trở thành người đi tố cáo. Hắn kể lại toàn bộ những gì mình trải qua trong căn phòng phía sau, từ việc bị trói, bị giữ, cho đến những hành vi mà hắn cho là mình bị ép buộc.


Trong khi đó, Olga cũng không hề im lặng. Khi bị thẩm vấn, cô thừa nhận có giữ Viktor lại nhưng phủ nhận việc ép buộc như những gì hắn khai. Cô cho rằng giữa hai người có sự tự nguyện, thậm chí còn nói rằng mình đã cho hắn ăn uống, mua quần áo mới và đưa tiền khi hắn rời đi. Đồng thời, cô cũng nộp đơn tố cáo ngược lại Viktor về hành vi xông vào salon để cướp tài sản.


Từ đây, vụ việc nhanh chóng trở thành một tình huống pháp lý cực kỳ phức tạp. Một bên là kẻ mang vũ khí đi cướp. Bên còn lại, dù ban đầu là nạn nhân, lại bị cáo buộc gi/a//m g/i/ữ và có hành vi x/â/m h//ạ/i. Cảnh sát xác nhận rằng cả hai đều có thể phải đối mặt với án tù, mỗi người theo một tội danh khác nhau.


Và cũng chính vì vậy, câu chuyện này không chỉ đơn thuần là một vụ cướp thất bại. Nó là một tình huống mà ranh giới giữa nạn nhân và người vi phạm pháp luật trở nên cực kỳ mong manh. Chỉ một quyết định sau khi khống chế được kẻ cướp… đã khiến toàn bộ câu chuyện rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.

Share:

🔥🔥🔥[HỒ SƠ KỲ ÁN VƯỜN MÍT - LÊ BÁ MAI]

 

KỲ 1: THẢM KỊCH CHIỀU RẪY VÀ BẢN ÁN TỬ HÌNH OAN NGHIỆT


💢Vùng đất đỏ bazan và nỗi đau đầy xót xa trong vườn mít

Xã An Khương, huyện Bình Long (nay là Hớn Quản, tỉnh Bình Phước) vào những năm 2004 là một vùng đất đỏ heo hút, nơi những cánh rừng cao su và vườn cây ăn trái bạt ngàn bao phủ. Lê Bá Mai khi đó là một thanh niên 22 tuổi, gương mặt hiền lành, cục mịch, rời quê hương Thanh Hóa vào Nam lập nghiệp với hy vọng đổi đời. Mai lầm lì, ít nói, hằng ngày cặm cụi rải phân, phát cỏ thuê cho trang trại của ông Dương Bá Tuân. Anh sống độc thân trong một cái chòi tạm bợ giữa rẫy, chắt bóp từng đồng tiền công ít ỏi gửi về quê phụ giúp cha mẹ già.





Sáng ngày 12/11/2004, một buổi sáng định mệnh bắt đầu khi Mai đang làm việc thì nhìn thấy bé Thị Út (11 tuổi) và chị họ là Thị Hằng (9 tuổi) – hai đứa trẻ người dân tộc S'tiêng – đang lúi húi mót củ sắn (mì) gần nơi anh làm việc. Theo hồ sơ buộc tội sau này, chính vẻ hồn nhiên của bé Út đã đánh thức phần "con" trong người Mai. Khoảng 9 giờ sáng, Mai điều khiển chiếc xe máy chạy đến rủ Út vào khu vực vườn mít vắng lặng cách đó khoảng 1,5km.


💢 Tiếng kêu cứu bị dập tắt giữa đại ngàn

Cáo trạng của Viện Kiểm sát mô tả một kịch bản hãi hùng: Tại vườn mít, Mai rủ Út "làm chuyện bậy" nhưng bị cô bé phản ứng dữ dội và đe dọa sẽ mách cha mẹ. Trong cơn hoảng loạn và lo sợ bị tố giác, Mai đã dùng tay đánh mạnh vào gáy khiến bé gái 11 tuổi ngã gục, bất tỉnh nhân sự. Sau khi thực hiện hành vi đồi bại, thấy nạn nhân vẫn còn cử động và sợ vụ việc vỡ lở, kẻ thủ ác đã lạnh lùng dùng chính chiếc quần của nạn nhân siết cổ em cho đến khi hơi thở cuối cùng lịm tắt.


Để phi tang, Mai kéo thi thể bé Út vùi dưới một gốc cây mít già rồi thản nhiên trở về chòi tắm rửa, ăn cơm như thể không có chuyện gì xảy ra. Bốn ngày sau (16/11/2004), người dân địa phương bàng hoàng phát hiện thi thể bé Út đang trong quá trình phân hủy mạnh, không mặc quần. Cả vùng quê nghèo rúng động trước sự tàn độc của hung thủ.


💢Cơn địa chấn pháp đình và chiếc thòng lọng định mệnh

Dựa trên lời khai của cô bé Hằng 9 tuổi về việc thấy một người thanh niên "giống anh Mai" chở chị đi trên chiếc xe máy có bình xịt thuốc rầy màu xanh và bình đá màu đỏ, cơ quan công an đã lập tức bắt giữ Lê Bá Mai. Trong bóng tối của phòng thẩm vấn, trước những áp lực kinh hồn của điều tra viên, Mai đã đặt bút ký vào bản tự thú đầy rẫy những chi tiết rùng rợn.


Tháng 3/2005, phiên tòa sơ thẩm đầu tiên diễn ra trong bầu không khí đặc quánh sự phẫn nộ. Tiếng gào khóc đau đớn của cha mẹ nạn nhân hòa lẫn với sự im lặng đến đáng sợ của bị cáo. Tòa tuyên: TỬ HÌNH. Mai kháng cáo kêu oan, nhưng 5 tháng sau, Tòa phúc thẩm TAND Tối cao tại TPHCM giữ nguyên án tử. Mai bị đưa vào khu biệt giam, chân bị xiềng vào bệ đá, mỗi ngày trôi qua là một sự chờ đợi cái chết. Suốt 2 năm trời, anh viết đơn xin ân xá trong nước mắt tuyệt vọng, không ngờ rằng công lý sắp có một cú lội ngược dòng ngoạn mục.


👉Lê Bá Mai đã đứng sát bờ vực của cái chết, hồ sơ thi hành án đã chuẩn bị sẵn sàng. Thế nhưng, đúng vào thời khắc nghẹt thở nhất, Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao bất ngờ tung ra một bản kháng nghị chấn động. Những lỗ hổng 'chết người' trong quá trình điều tra bắt đầu bị phơi bày: Một chiếc xe máy bị thay đổi màu sơn, những vật chứng kỳ lạ xuất hiện tại hiện trường, và đặc biệt là 'bí ẩn củ sắn' chưa được giải mã. Từ một tử tù, Lê Bá Mai bất ngờ được tuyên vô tội và bước ra khỏi tòa trong sự ngỡ ngàng của cả đất nước. Chuyện gì đã thực sự xảy ra phía sau những hồ sơ bị niêm phong suốt nhiều năm?


🔥🔥Mọi người đón xem tại KỲ 2: CUỘC HỒI SINH NGOẠI MỤC VÀ "HỒ SƠ MA" BỊ PHƠI BÀY

Share:

MÁU NHUỘM ĐƯỜNG QUAN

  Đỗ Nguyệt Sênh - ông trùm khét tiếng nhất Thượng Hải thời dân quốc, từng có một câu tự trào cay đắng nhưng lột tả trần trụi mối quan hệ giữa giới giang hồ (hắc đạo) và giới cầm quyền (bạch đạo):

 

“Trong mắt các chính trị gia, ta chẳng khác nào một cái bô đi tiểu. Đêm hôm mót quá thì lôi ra dùng, dùng xong thấy thối tha bẩn thỉu là tống ngay xuống gầm giường”.

 


Giới tinh hoa khinh miệt ông, nhưng nghịch lý là: Nếu không có cái bô đó làm những việc bẩn tay, dẹp loạn bến tàu, thì cả cái phòng ngủ Thượng Hải đã ngập trong sự hỗn loạn.

 

1️⃣ Từ kẻ nhặt rác đến ông trùm


Năm 14 tuổi, Đỗ Nguyệt Sênh đến Thượng Hải với hai bàn tay trắng, làm nghề nhặt vỏ trái cây thối. Để bước chân vào gia tộc của ông trùm Hoàng Kim Vinh, ông chấp nhận làm những việc mạt hạng nhất: bưng bô, rửa chân hầu hạ vợ cả của đại ca. Nhờ sự nhẫn nhịn và thấu hiểu tâm lý tột đỉnh, ông dần leo lên vị trí quản lý sòng bạc.

 

Nhưng Đỗ Nguyệt Sênh lật đổ đại ca không bằng súng đạn, ông dùng Sự thay thế không thể thiếu. Khi Hoàng Kim Vinh đắc tội và bị quân phiệt bắt giữ, chính Đỗ Nguyệt Sênh là người vung tiền và dùng quan hệ đi điều đình cứu mạng sếp. Từ khoảnh khắc ông đưa đại ca bình an trở về, vị thế đã đổi ngôi: Hoàng Kim Vinh chỉ còn là cái danh, Đỗ Nguyệt Sênh mới là kẻ nắm thực quyền.


Ở đỉnh cao, ông sở hữu hàng chục ngân hàng, hàng trăm sòng bạc, thu nhập mỗi năm ước tính bằng 1/3 ngân sách của cả chính phủ thời bấy giờ.

 

2️⃣ Ba quy tắc thống trị 30 năm không ngã ngựa


Ông trùm này cai trị không bằng nắm đấm, mà bằng Đạo lý của kẻ mạnh:

 

Quy tắc 1: Tiền chỉ là rác, Quan hệ mới là vàng. Ông nói đời người có 3 bát mì khó ăn nhất: Thể diện, Tình diện (ân tình) và Trường diện (vị thế). Ông sẵn sàng ném hàng vạn đồng bạc trắng để cứu giúp kẻ sa cơ, kể cả đối thủ, chỉ để mua lấy một món nợ ân tình.

 

Quy tắc 2: Hắc đạo kiếm tiền, Bạch đạo tiêu tiền. Là trùm xã hội đen nhưng ông luôn mặc áo dài thư sinh, đi giày vải, nói năng khiêm nhường. Ông bắt đàn em học chữ, cấm xăm trổ lộ liễu để tẩy trắng. Cảnh sát Thượng Hải không dám đụng đến ông, đơn giản vì một nửa tiền lương của họ là do ông chi trả.

 

Quy tắc 3: Thà để thiên hạ nợ ta, chứ ta không nợ thiên hạ. Đỗ Nguyệt Sinh có một triết lý: Tiền bạc là phù du, ân tình là vĩnh cửu. Khi đàn em mắc lỗi hay nợ nần chồng chất, thay vì chặt tay hay lấy mạng như các ông trùm khác, Đỗ Nguyệt Sinh thường bí mật trả nợ hộ hoặc cho thêm tiền để lo cho gia đình.

 

3️⃣ Ván cờ sinh tử phút lâm chung: Đốt nợ cứu con


Chi tiết vĩ đại nhất của Đỗ Nguyệt Sênh nằm ở những ngày cuối đời. Trước khi nhắm mắt, ông yêu cầu con cháu mang toàn bộ giấy nợ (trị giá hàng triệu USD của các quan chức, tỷ phú) ra... ĐỐT SẠCH.


Lý do ông đưa ra khiến tất cả rùng mình: Ta chết rồi, các con không đòi được nợ của họ đâu, mà họ còn có thể trừ khử các con để quỵt nợ. Đốt đi để họ nợ ta một cái ân tình, sau này họ sẽ nể mặt mà bảo vệ các con.

 

Khi qua đời, tài sản tiền mặt của ông trùm lừng lẫy chỉ còn vỏn vẹn 100.000 USD. Nhưng đổi lại, ông ra đi trong sự kính cẩn cúi đầu của cả hắc đạo lẫn bạch đạo, giữ cho gia tộc được bình an vô sự.

 

🔑 BÀI HỌC CỐT LÕI:


Quyền lực thực sự không nằm ở họng súng hay núi tiền, mà nằm ở sự thấu thấu nhân tâm. Biết nhẫn nhịn khi ở dưới đáy, biết dùng tiền mua nhân tâm khi ở đỉnh cao, và biết buông bỏ đúng lúc để bảo toàn mạng sống. Sự tàn nhẫn lớn nhất đôi khi lại được ngụy trang dưới vỏ bọc của sự hào phóng tột cùng.

Share:

Các trường hợp bị thu hồi hộ chiếu từ ngày 1/7 tới đây theo quy định mới nhất

 Luật sửa đổi, bổ sung Luật Xuất cảnh, nhập cảnh của công dân Việt Nam quy định về 7 trường hợp thu hồi, hủy giá trị hộ chiếu của công dân Việt Nam từ ngày 1/7/2026 bao gồm:



Để bảo vệ quyền lợi cá nhân, tránh những rắc rối pháp lý không đáng có và thuận tiện trong việc thực hiện các thủ tục xuất nhập cảnh sau ngày 1/7, Phòng Quản lý xuất nhập cảnh đề nghị người dân lưu ý:

Kiểm tra kỹ thông tin: Khi nhận hộ chiếu, người dân cần đối chiếu ngay các thông tin cá nhân. Nếu phát hiện sai sót so với Căn cước công dân, cần báo ngay cho Phòng Quản lý xuất nhập cảnh để được điều chỉnh kịp thời.

Quản lý hộ chiếu cẩn thận: Tuyệt đối không cho mượn, cầm cố, sửa chữa hoặc sử dụng hộ chiếu vào các mục đích vi phạm pháp luật. Khi bị mất, phải thực hiện ngay thủ tục trình báo mất hộ chiếu để cơ quan chức năng hủy giá trị sử dụng trên hệ thống, tránh bị kẻ xấu lợi dụng.

Cập nhật quy định pháp luật: Người dân cần nắm vững mốc thời gian ngày 1/7/2026 để thực hiện đúng các thủ tục cấp đổi. Khi đã được cấp hộ chiếu mới, hộ chiếu cũ (dù còn hạn) sẽ không còn giá trị sử dụng để xuất nhập cảnh.

Tuân thủ nghĩa vụ pháp lý: Các cá nhân đang trong quá trình liên quan đến các vụ việc dân sự, hình sự hoặc có lệnh truy nã sẽ bị áp dụng biện pháp hủy hộ chiếu ngay trên hệ thống điện tử mà không cần thu hồi trực tiếp văn bản giấy. Đảm bảo đã thực hiện đầy đủ các bản án, quyết định của Tòa án và các nghĩa vụ thuế, dân sự trước khi có kế hoạch ra nước ngoài.

Mọi thông tin thắc mắc về thủ tục xuất nhập cảnh, công dân liên hệ trực tiếp với Phòng Quản lý xuất nhập cảnh theo địa chỉ Số 2 Lê Thánh Tôn, phường Nha Trang hoặc số điện thoại 069.440.1249 trong giờ hành chính để được hỗ trợ, hướng dẫn chi tiết kịp thời.

Share:

BAN NGÀY QUYỀN LỰC THUỘC VỀ CẢNH SÁT, NHƯNG BAN ĐÊM THÌ…

💡 Vào những năm 1980 - 1990, tại Hồng Kông từng lưu truyền một câu nói bất thành văn: Ban ngày thành phố thuộc về cảnh sát, nhưng ban đêm thuộc về nhà họ Hướng.

 


Nhà họ Hướng ở đây chính là Hướng Hoa Cường – Thái tử của Tân Nghĩa An, tổ chức thuộc Hội Tam Hoàng quyền lực nhất Hồng Kông với ước tính lên tới 55.000 thành viên. Nhưng điều khiến Hướng Hoa Cường trở thành huyền thoại không phải là những màn đâm chém đẫm máu. Ông ta giỏi ở chỗ: Biết cách rũ bỏ chiếc áo giang hồ để khoác lên mình bộ vest doanh nhân, dùng luật của thế giới ngầm để thống trị ánh đèn sân khấu.

 

1️⃣ Từ Hắc đạo thành Doanh nhân thao túng màn bạc


Hướng Hoa Cường đủ thông minh để nhìn thấu một chân lý: Dùng dao kiếm chỉ kiếm được tiền lẻ và rủi ro tù tội, dùng đầu óc kinh doanh mới kiếm được tiền tỷ và sự trường tồn. Ông quyết định rửa sạch quyền lực và dòng tiền của Tân Nghĩa An bằng cách thâu tóm ngành công nghiệp điện ảnh Hồng Kông.

 

Cùng với em trai, ông thành lập công ty điện ảnh Vĩnh Thịnh (Win's Entertainment) – một cỗ máy in tiền khủng khiếp và hợp pháp hóa toàn bộ vị thế của gia tộc.

 

- Thao túng bản quyền: Ông nắm trong tay bản quyền của hơn 200 bộ phim kinh điển làm khuynh đảo châu Á (từ series Thần Bài, phim của Châu Tinh Trì đến Lý Liên Kiệt). Mỗi mét phim chiếu lên là tiền chảy vào túi nhà họ Hướng.

 

- Dòng tiền mặt khổng lồ: Sức mạnh tài chính của vợ chồng ông lớn đến mức, bà Trần Lam từng vô tình tiết lộ họ có thể huy động ngay lập tức hàng nghìn tỷ đồng tiền mặt chỉ trong tích tắc để thâu tóm các dự án hoặc giải cứu đối tác.

 

- Chiến lược Độc quyền nhân tài kiểu giang hồ: Ông quản lý các siêu sao không chỉ bằng hợp đồng giấy tờ. Trong thập niên 80-90, khi showbiz Hồng Kông bị các băng đảng lũng đoạn, thì Hướng Hoa Cường đưa ra một gói dịch vụ độc quyền: Sự bảo vệ tuyệt đối. Điển hình như vụ giải cứu Lưu Đức Hoa khỏi nòng súng của băng đảng Hà Lan. 


Nghệ sĩ làm việc cho ông không chỉ nhận cát-xê, họ nhận được sự an toàn. Đổi lại, họ ngoan ngoãn trở thành những con gà đẻ trứng vàng trung thành tuyệt đối, mang về cho ông trùm khối lợi nhuận khổng lồ một cách hoàn toàn hợp pháp.


2️⃣ Không cầm su/ng, nhưng mạng người trong tay


Để hiểu quyền lực của Hướng Hoa Cường lớn đến mức nào, hãy nhìn vào cách ông dạy dỗ những tên tuổi lớn nhất showbiz:

 

- Siêu sao cũng phải quỳ gối: Tại lễ tưởng niệm huyền thoại Mai Diễm Phương, vì đến muộn, siêu sao võ thuật quốc tế Thành Long đã bị ông trùm bắt quỳ gối suốt 1 tiếng đồng hồ để tạ lỗi. Không một lời oán thán, không một sự phản kháng.

 

- Cái giá của sự vạ miệng: Ông trùm showbiz Tăng Chí Vỹ chỉ vì lỡ lời mỉa mai nhan sắc một nữ ca sĩ do nhà họ Hướng nâng đỡ, ngay khi rời hộp đêm đã bị một nhóm người lạ mặt tác động vật lý đến mức khâu hàng chục mũi.

 

Hướng Hoa Cường chứng minh một nguyên tắc tàn khốc: Bất kể bạn là ai trên màn ảnh, ngoài đời thực, luật chơi do người có quyền lực nhất định đoạt.


🔑 3 BÀI HỌC QUẢN TRỊ TỪ MỘT ÔNG TRÙM:

 

Dưới góc nhìn kinh doanh, sự tiến hóa của Hướng Hoa Cường để lại những bài học:

 

- Đừng chỉ bán sản phẩm, hãy bán Giá trị độc quyền: Hướng Hoa Cường không chỉ trả lương cho diễn viên, ông bán cho họ sự an toàn – thứ mà không đối thủ nào cung cấp được. Khi bạn giải quyết được nỗi sợ hãi lớn nhất của đối tác, bạn sở hữu lòng trung thành của họ.

 

- Sự chuyển đổi mô hình (Pivot) đúng thời điểm: Ông hiểu rằng bạo lực có giới hạn và rủi ro pháp lý quá cao, nhưng văn hóa và kinh tế thì bất tử. Việc rửa sạch dòng tiền giang hồ thành một đế chế điện ảnh hợp pháp (với bản quyền hơn 200 bộ phim kinh điển) là một bước chuyển mình thiên tài.

 

- Uy tín là loại tiền tệ có mệnh giá cao nhất: Người ta nể Hướng Hoa Cường không chỉ vì ông có đông đàn em, mà vì ông nói được làm được. Trong cả hắc đạo lẫn bạch đạo, một lời hứa ngàn vàng chính là thứ duy trì quyền lực bền vững nhất.


(Lưu ý: Bài viết chỉ mượn các giai thoại lịch sử và xã hội học để phân tích về tâm lý quyền lực và nghệ thuật quản trị, hoàn toàn không cổ xúy hay tôn vinh các hành vi vi phạm pháp luật).


👉 Theo bạn, quyền lực thực sự đến từ việc khiến người khác SỢ HÃI, hay đến từ việc khiến người khác MANG ƠN?

Share:

Sài lầm của Lý tiểu Long

 Việc Lý Tiểu Long phẫu thuật cắt bỏ tuyến mồ hôi dưới cánh tay vào năm 1972 (một năm trước khi qua đời) là một sự thật xác thực, không phải tin đồn.



1. Tại sao Lý Tiểu Long lại làm vậy?

    Lý do thẩm mỹ: Ông cực kỳ chú trọng hình ảnh của mình trên màn ảnh. Lý Tiểu Long cho rằng những vết mồ hôi loang lổ dưới nách áo khi lên phim trông rất mất thẩm mỹ và không phù hợp với hình tượng một siêu sao võ thuật hoàn hảo.

    Sự bất tiện khi quay phim: Trong điều kiện ánh sáng đèn studio nóng rực và các cảnh quay hành động cường độ cao, việc đổ mồ hôi là không thể tránh khỏi. Ông muốn loại bỏ sự phiền toái này để tập trung vào diễn xuất.


2. Tại sao việc này lại nguy hiểm?

Tuyến mồ hôi không chỉ để làm ướt áo, nó là hệ thống làm mát quan trọng nhất của cơ thể:


    Mất khả năng điều tiết nhiệt: Khi cắt bỏ tuyến mồ hôi ở nách (nơi tập trung nhiều tuyến mồ hôi nhất), khả năng tự làm mát của cơ thể bị suy giảm đáng kể.

    Nguy cơ sốc nhiệt (Heatstroke): Đối với một người tập luyện điên cuồng như Lý Tiểu Long, cơ thể sinh ra lượng nhiệt khổng lồ. Khi không thể thoát nhiệt hiệu quả, nhiệt độ bên trong sẽ tăng vọt, gây tổn thương não và các cơ quan nội tạng.


3. Liên quan đến cái cht của ông

Nhiều chuyên gia y tế sau này nhận định rằng việc cắt tuyến mồ hôi là một "sai lầm chí mạng":


    Vào ngày 10/5/1973 (vài tháng trước khi mất), Lý Tiểu Long từng bị ngất xỉu và phù não trong một phòng thu nóng bức, không có điều hòa.

    Ngày ông qua đời (20/7/1973) cũng là một ngày hè rất nóng tại Hồng Kông. Việc cơ thể không thể điều tiết nhiệt độ kết hợp với làm việc quá sức và phản ứng với thuốc được cho là nguyên nhân dẫn đến tình trạng phù não tái phát và tử vong.

Share:

💢TRÍCH XUẤT CAMERA CẢNH "SÁT THỦ" ÁO ĐỎ VÀO TẬN NHÀ TRUY SÁT GIANG HỒ CỘM CÁN HẢI "LỘ"

 Phòng Cảnh sát hình sự Công an TP.HCM phối hợp cùng Công an phường Tam Thắng vừa bắt giữ thần tốc một nam thanh niên hung hãn, kẻ đã đột nhập tận nhà riêng để chém trọng thương Nguyễn Hoàng Hải (52 tuổi, biệt danh Hải "lộ"). Vụ việc xảy ra giữa ban ngày tại một ngôi nhà trên đường Trần Bình Trọng, khiến dư luận bàng hoàng bởi sự táo tợn của hung thủ. Dù Hải "lộ" là một nhân vật có "số má" trong giới giang hồ, nhưng vẫn không kịp trở tay trước cú tấn công bất ngờ này. 



Toàn bộ diễn biến kinh hoàng đã được camera an ninh ghi lại. Khoảng 12h40 ngày 2/4, nam thanh niên mặc áo khoác đỏ, đội nón bảo hiểm chạy xe máy đến trước nhà Hải "lộ" vờ hỏi thăm: "Anh Hải đâu chị?". Sau khi xác nhận đại ca có mặt trong nhà, đối tượng lẳng lặng quay ra xe lấy con dao tự chế giấu sau lưng. Khi Hải "lộ" vừa cầm khăn tắm bước ra, gã sát thủ lập tức vung dao chém tới tấp. Mặc cho một người phụ nữ trong nhà liều mình ôm giữ ngăn cản, kẻ thủ ác vẫn hung hãn truy đuổi, chém Hải đứt gân tay và bị thương nặng ở vùng đầu, vai. 


Ngay sau khi gây án, hung thủ vứt lại hung khí tại hiện trường rồi tẩu thoát. Tuy nhiên, "lưới trời lồng lộng", chỉ vài giờ sau khi tiếp nhận tin báo, lực lượng hình sự đã nhanh chóng nhận diện và tóm gọn nghi phạm khi hắn còn chưa kịp cao chạy xa bay. Hải "lộ" sau đó đã được đưa đi phẫu thuật nối gân và khâu các vết thương sâu. Hiện nghi phạm đang bị tạm giữ để điều tra làm rõ động cơ gây án, liệu đây là một vụ thanh toán nợ nần hay giải quyết mâu thuẫn cá nhân giữa các băng nhóm. 


Đáng chú ý, nạn nhân Hải "lộ" vốn không phải là cái tên xa lạ trong giới tội phạm. Nhiều thập niên trước, Hải từng là đại ca cộm cán tại Vũng Tàu, khét tiếng với những vụ tranh chấp quyền lợi băng nhóm và từng có cuộc đối đầu "nảy lửa" với băng Minh "samasa". Quá khứ lẫy lừng của Hải "lộ" gắn liền với những trận huyết chiến, thậm chí từng khiến đàn em của đối thủ tử vong. 


😨Vụ truy sát lần này một lần nữa cho thấy cái kết "đắng" của những người lún sâu vào thế giới ngầm: Oán oán tương báo, dù đã về già vẫn khó tìm được sự bình yên.

Share:

💥💥💥[KỲ ÁN NGUYỄN THANH HẢI] KỲ 1: ÁNH HÀO QUANG RỰC RỠ VÀ "HUYỀN THOẠI" SĂN BẮT CƯỚP ĐẤT THỦ

🔅Cú đá định mệnh tạo nên một tượng đài

Nguyễn Thanh Hải (SN 1971) vốn dĩ là một người đàn ông làm kinh doanh vật liệu xây dựng bình thường tại Bình Dương. Cuộc đời ông có lẽ sẽ trôi qua lặng lẽ nếu không có buổi chiều định mệnh năm 1996. Khi đó, Hải đang trên đường đi thu tiền hàng thì nghe tiếng tri hô "Cướp! Cướp!" xé toạc không gian từ phía lực lượng công an đang truy đuổi hai đối tượng phóng bạt mạng trên Quốc lộ 13.



Trong khoảnh khắc sinh tử, không chút do dự, Hải quay đầu xe, nhấn ga lao theo bóng dáng tên cướp. Bằng một cú đá dũng mãnh và chuẩn xác khiến kẻ cầm lái ngã văng xuống đường, ông đã hỗ trợ công an tóm gọn tội phạm. Sự kiện này nhanh chóng trở thành đề tài bàn tán khắp các ngõ ngách Đất Thủ. Người dân gọi ông là "Lục Vân Tiên" thời hiện đại. Ánh hào quang đầu tiên ấy không chỉ mang lại danh tiếng mà còn khơi dậy trong lòng người thanh niên 25 tuổi một khát khao mãnh liệt về việc thực thi công lý bằng chính đôi tay mình.







🔅Thủ lĩnh của đội quân "Săn bắt cướp" tự nguyện

Năm 1997, tỉnh Bình Dương cho ra đời mô hình Câu lạc bộ Phòng chống tội phạm (CLB PCTP). Nguyễn Thanh Hải nghiễm nhiên trở thành linh hồn của mô hình này tại phường Phú Hòa. Suốt hơn 20 năm, hình ảnh người đàn ông nhỏ con, cưỡi chiếc xe máy "độ" chạy như bay trên phố phường đã trở thành nỗi khiếp sợ của giới tội phạm trộm cắp, cướp giật.


Nguyễn Thanh Hải không chỉ bắt cướp, ông còn trở thành một "ngôi sao" thực thụ. Ông nhận được hàng nghìn cuộc gọi nhờ vả mỗi ngày, từ việc tìm xe máy mất cắp cho đến truy tìm người mất tích. Với hàng trăm giấy khen, bằng khen từ các cấp chính quyền, Hải trở thành ân nhân của biết bao gia đình. Hào quang quanh ông lớn đến mức nhiều người tin rằng, ở đâu có tội phạm, ở đó sẽ có "Hiệp sĩ Hải". Tuy nhiên, chính sự sùng bái quá mức và quyền lực tự thân không bị kiểm soát đã dần gieo mầm cho những biến chất sau này.


🔅 Nút thắt của sự rạn nứt và bước ngoạt "Hiệp sĩ tự do"

Đỉnh điểm của sự mâu thuẫn diễn ra vào tháng 9/2019, khi Nguyễn Thanh Hải bất ngờ nộp đơn xin rời khỏi CLB PCTP chính quy. Lý do ông đưa ra là quy chế hoạt động bó buộc "hiệp sĩ" chỉ được hoạt động trong địa bàn phường, trong khi tội phạm thường xuyên tẩu thoát sang các khu vực giáp ranh. Ông muốn một sự tự do tuyệt đối, muốn được truy bám tội phạm bất chấp ranh giới hành chính.


Việc rời khỏi màu áo chính quy chính là bước ngoặt đen tối nhất. Không còn sự quản lý của cơ quan công an, không còn những quy tắc đạo đức nghề nghiệp ràng buộc, Nguyễn Thanh Hải bắt đầu bước chân vào thế giới của "quyền lực mạng". Ông xây dựng một hệ thống truyền thông riêng trên YouTube và Facebook, nơi ông vừa là nhân vật chính, vừa là người thực thi công lý, và cũng là người định đoạt sự thật. Ánh hào quang cũ giờ đây đã bị biến tướng thành một công cụ kinh doanh tinh vi.


💢💢Rời bỏ tổ chức chính quy, Nguyễn Thanh Hải lấn sân sang không gian mạng với những video giải cứu nghẹt thở. Thế nhưng, đằng sau lời hứa 'miễn phí' là một bản hợp đồng mua bán người tàn độc. Làm thế nào một người hùng lại trở thành 'mắt xích' nâng khống tiền chuộc của hàng trăm nạn nhân? Sự thật về những cuộc 'giải cứu giả hiệu' sẽ được bóc trần trong Kỳ 2. 


👉Đón xem KỲ 2: VẾT TRƯỢT DÀI VÀ CÔNG NGHỆ "GIẢI CỨU" TRÊN SỰ TUYỆT VỌNG

Share:

CHỬI MIẾU MỘT CÂU TRẢ GIÁ MỘT MẠNG


Sơn sinh năm 2002, là một cậu học trò hiền lành nhưng bộc trực. Ngày 20/11/2019, như bao năm khác, Sơn cùng lớp đi từng nhà thầy cô để chúc mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam. Buổi sáng tràn đầy tiếng cười, hoa và những lời chúc. Đến trưa, cả nhóm tổ chức một bữa tiệc nhỏ, rồi rủ nhau đi hát karaoke.



Tại quán hát, nhóm Sơn vô tình gặp mấy bạn lớp khác. Cả đám hào hứng rủ nhau chạy ra đập tràn xã Duy Phong để chơi cho mát. Không ai biết rằng đó sẽ là chuyến đi cuối cùng của Sơn.


Lúc chuẩn bị đi, Sơn buột miệng nói nửa đùa nửa thật:


“Có khi tao không về được nhà nữa đâu…”


Câu nói ấy lúc đó chỉ khiến mọi người bật cười. Nhưng về sau, nó trở thành câu nói khiến ai nghe lại cũng lạnh cả sống lưng.


Ở đập tràn, nhóm con gái đang mải mê chụp hình bên bãi đá, thì Sơn và vài bạn lớp khác lại nảy ra ý định đua xe. Tuyến đường đua kéo dài một cây số, băng qua chiếc cầu đập tràn và chạy sát một cái miếu nhỏ nằm heo hút bên đường. Cái miếu ấy lâu nay dân quanh vùng vẫn dè chừng, bảo rằng “không nên lớn tiếng, không nên bất kính”.


Nhưng tuổi trẻ nông nổi, những điều kiêng kị thường chẳng ai để tâm.


Khi phóng ngang miếu, Sơn buông ra mấy câu chửi tục, như một kiểu thách thức vô ý. Đám bạn nghe rõ nhưng chỉ nghĩ Sơn đùa cợt.


Đua xong, Sơn nói buồn đi vệ sinh và… đi ngay sau miếu. Lúc ấy, có người nghe thấy tiếng gió rít, xen lẫn tiếng lẩm bẩm như ai đó chửi lại, dù xung quanh tuyệt nhiên không có ai.


Sau một hồi chơi chán, cả nhóm tách nhau ra. Sơn và mấy bạn cùng lớp chạy về thị trấn cũ để ăn chè, uống nước rồi mới định về nhà. Còn nhóm bạn lớp khác thì quay lại con đường cũ để tiếp tục đi chúc thầy cô.


Khi Sơn về đến nhà, cửa khóa kín. Không thấy ai, cậu lại chạy lên quán gần trường cấp ba để chơi đến tối muộn mới về.


Đêm đó trời tối không trăng. Đoạn đường xuống dốc lạnh tanh, chỉ có tiếng gió lùa. Đèn xe của Sơn tối, mà chiếc xe cậu chạy lại là xe độ. Sơn không nhìn thấy chiếc xe công nông đậu ngay sát vệ đường.


Vụ va chạm xảy ra trong tích tắc.


Tiếng động vang lên giữa đêm vắng, sắc lẻm và rợn người.


Sơn TV tại chỗ.



Nơi cậu ngã xuống… chỉ cách cái miếu mà cậu đã chửi không xa là bao.


Chỉ vài phút sau, ngay đoạn dốc ấy cũng vừa xảy ra một vụ tai nạn khác đang được công an khám nghiệm. Cả khu vực phủ kín tiếng gió và sự lạnh lẽo như có điều gì đó không bình thường.


Một lúc sau, nhóm bạn lớp khác của Sơn chạy ngang qua, tò mò dừng lại xem. Khi nhìn thấy chiếc xe máy quen thuộc, họ xin mọi người tránh ra để vào gần hơn.


Đúng 100% là xe của Sơn.


Họ hỏi dân quanh xem nạn nhân được đưa đi đâu. Có người bảo đã đưa vào bệnh viện huyện. Cả nhóm vội chạy vào khoa cấp cứu, chỉ để nghe bác sĩ nói lạnh lùng:


“Thithe đã đưa xuống nhà x.á.c rồi.”


Không ai nói gì. Không ai khóc nổi. Tất cả đứng lặng, vì trong đầu chỉ hiện lại câu nói lúc chiều:


“Có khi tao không về được nhà nữa đâu…”


Đám tang Sơn diễn ra vài ngày sau. Khi q.u.a.n t.à.i được đưa về nghĩa trang địa phương, gió bỗng nổi lên, lạnh buốt. Nhiều người kể rằng lúc đi ngang qua miếu, họ nghe thấy tiếng lầm rầm rất nhỏ, như giọng ai đó đang trách móc.


Người ta bảo:


“Chửi miếu một câu, trả giá một mạng.”


Không ai biết đó là sự trùng hợp…


Hay là lời cảnh báo.


Nhưng từ sau cái c.h.ế.t của Sơn, không ai dám đua xe qua đoạn miếu ấy nữa.


Và không ai còn dám buông lời bất kính trước nơi linh thiêng.


Hết.

Share:

Nhà hàng Khau Phạ 2

























 











Share:

BÀI KHẤN THỈNH ÔNG HỔ SƠN LÂM

 BÀI KHẤN THỈNH ÔNG HỔ SƠN LÂM 

Nam mô A Di Đà Phật (3 lần)

Con kính lạy:

Chư vị Sơn Thần cai quản núi rừng

Chư vị Thổ Địa bản xứ

Chư vị Hộ Pháp linh thiêng

Các ngài Chúa Sơn Lâm, Hổ Thần linh ứng

Hôm nay là ngày 14 tháng 3 năm Bính Ngọ

Tại: Đèo Khâu Phạ, thôn Tà Lung, xã Tú Lệ, tỉnh Lào Cai

Tín chủ con là: Đinh Thị Duyên

Nhân ngày lành tháng tốt, con thành tâm sửa biện hương hoa lễ vật, trước án kính cẩn thưa rằng:

Nay con có duyên tạo lập (cung thỉnh) tôn tượng Ông Hổ,

Nguyện thỉnh linh khí Sơn Lâm, chính khí núi rừng,

Các ngài Chúa Tể sơn lâm linh thiêng,

Giáng lâm nhập tượng, an vị tại nơi đây.

Kính mời:

Chư vị Hổ Thần nơi rừng thiêng núi thẳm,

Những vị có chính khí, có đạo hạnh,

Không nhiễm tà khí, không vướng uế tạp,

Hữu duyên với tín chủ, giáng lâm ngự tượng.

Cúi xin các ngài:

Trấn giữ đất này, hộ trì gia cư

Xua tà khí, trừ âm u, giữ bình an

Không quấy nhiễu, không làm hại người lành

Chỉ hộ trì chính đạo, giúp người hướng thiện

Tín chủ con xin nguyện:

Giữ tâm ngay thẳng, không làm điều ác

Thành tâm hương khói, kính lễ lâu dài

Không lợi dụng linh lực làm điều trái đạo

Nếu có duyên lành, cúi xin chư vị chứng giám, giáng ứng.

Nam mô A Di Đà Phật (3 lần)

Share:

‼EM GÁI CÕNG BÚP BÊ - MỘT TRONG THẬP ĐẠI CẤM KHÚC ĐƯỢC LƯU TRUYỀN‼



( Từ một bài đồng dao, sau khi được cải biên lại trở thành một trong thập đại cấm khúc )



--------------

"Em gái cõng búp bê" vốn là một bài đồng dao của Đài Loan từ hồi những năm 50 với tên là Cây Đu Đủ và từng là một tác phẩm thiếu nhi tiêu biểu được Chu Bá Dương đọc trong chương trình Ca Dao Chọn Lọc vào tháng 3 năm 1952.


Song kể từ khi bài hát được cải biên thành ca khúc này - tức Em gái cõng búp bê và truyền bá rộng rãi trên mạng Internet thì ngay lập tức được liệt vào danh sách thập đại cấm khúc (những ca khúc không được nghe).


"Em gái cõng búp bê" được một netizen mạng tên là Winddevil cải biên dựa trên beat của một bộ phim hoạt hình Nhật Bản tên là It's Only The Fairy Tale. Khác với giai điệu ấm áp và nhẹ nhàng của những bản cải biên trước, thì "Em gái cõng búp bê" lại mang một sắc thái khác - á.m ả.nh và rùng rợn hơn, ẩn sau từng câu hát là sự đau thương của một câu chuyện t.anh m.áu...


"Em gái cõng búp bê ra vườn ngắm hoa đào.

Búp bê khóc gọi "mẹ ơi", chú chim nhỏ trên cây cười ha hả.

Búp bê ơi búp bê à sao em lại khóc?

Có phải em nhớ mẹ rồi không?

Búp bê ơi búp bê à sao em khóc rồi?

Có tâm sự gì hãy nói với chị.

Trước kia chị cũng có một gia đình, có cả bố mẹ thân yêu nữa.

Một hôm bố chị uống say, bèn nhặt cây b.úa đi về phía mẹ...

Bố ch.ém xuống rất nhiều nhát...

M.áu t.ươi nhuộm đỏ bức tường...

Đ.ầu của mẹ lăn lóc dưới sàn...

Mắt mẹ vẫn còn đang nhìn chị...

Bố. Mẹ. Tại sao vậy? Vì sao thế?

Sau đó bố gọi chị lại nhờ giúp đỡ.

Chúng chị c.hôn mẹ dưới gốc cây...

Sau đó bố chị lại giơ cái búa lên...

L.ột d.a chị ra làm thành búp bê...

Ch.ôn dưới gốc cây chung với mẹ..."


Búp bê ở đây ý chỉ trẻ con, còn chú chim ở trên cây là con quạ đen - đại diện cho cái ch.ết, bi thương, bất hạnh và cái ác. Toàn thể bài hát này có thể hiểu nôm na là: trong quá trình bị s.át h.ại, "búp bê" khóc gọi mẹ, quạ đen nhìn thấy toàn bộ quá trình hành hung và phát ra tiếng kêu thê lương trên cây, còn h.ung th.ủ thì vác th.i th.ể của "búp bê" chôn ngay trong khu vườn.


Có rất nhiều phiên bản về bài hát này. Vào thời cổ đại ở Nhật có một cô bé đi tìm mẹ và ch.ết giữa đường, linh hồn cô bé nhập vào con búp bê mang bên người. Sau đó búp bê rơi vào tay của một cô bé khác, trong khi cô bé đó cầm búp bê ra vườn ngắm hoa thì bỗng nhiên nghe tiếng búp bê khóc gọi mẹ...

-----------------------

Thịnh hành nhất phải là phiên bản này: nhân vật em gái được đề cập trong bài hát là con gái riêng của một vị tướng quân với "phòng nhì" của mình, cô bé tên là Bắc Thôn Ngọc Thượng.


Hồi bé cô rất xấu xí, đến tận khi trưởng thành vẫn xấu. Do vậy nên vị tướng quân đó không thèm đếm xỉa gì đến cô, còn cô bé cũng chẳng hề có tình cảm gì với cha ruột mình. Dần dà Ngọc Thượng không muốn gặp ai cả, thu lại chính mình, ngay cả mẹ và em gái cũng không dám gần gũi với cô. Đơn giản là vì người thời đó xem xấu xí như là một "căn bệnh truyền nhiễm". Thứ duy nhất có thể khiến Ngọc Thượng mỉm cười chỉ có búp bê. Cô bé luôn ôm búp bê bất kể sáng tối.


Năm mười lăm tuổi, cô bé quẫn chí chọn con đường t.ự t.ử, th.ắt c.ổ ngay trong phòng mình... Do cô bé khép mình nên trước nay không ai bước vào phòng cô bé cả. Cứ thể, mãi lâu sau mẹ cô bé mới phát hiện ra được chuyện này. Thấy thế, người mẹ khóc rống lên. Sau khi xử lý xong tang sự cho con gái, mẹ cô bé vẫn chẳng thể quên được tình cảnh hôm phát hiện th.i th.ể con gái, người mẹ mang hết mọi lỗi lầm đổ lên người cô con gái thứ. Cứ vậy, sức khỏe người mẹ dần yếu đi vì quá đau thương và ra đi lúc 30 tuổi, trước khi ch.ết vẫn ôm búp bê và cho rằng mình đang đi theo con gái.


Kể từ đó, cứ tối đến thì quạ đen lại kêu rên, từ trong căn phòng nơi hai mẹ con qua đời truyền ra tiếng nói bi thương "Mẹ ơi, con cô đơn quá!", "Mẹ ơi, sao mẹ lại không ở bên con?"...thứ duy nhất thuộc về hai mẹ con trong căn phòng đó, cũng chỉ có gương mặt mỉm cười của búp bê....


Để bình ổn lại cơn sợ hãi của mọi người, tướng quân phái người điêu khắc gương mặt của búp bê thành mặt mèo, nhưng vì không muốn nó lại phát ra tiếng nên sai người không được khắc miệng.


Cứ thế, búp bê được đặt trong một căn phòng và trôi qua trăm năm bê dâu. Sau chiến tranh, cả nhà Bắc Thôn đều bị gi.ết hại chẳng còn ai và gia sản cũng bị sung công, con búp bê ngày nào cũng bị bán đi và qua tay biết bao người, trở thành món hàng lưu lạc khắp phương, cuối cùng được một cô bé khác mang về nhà. Một ngày nọ, sau khi ăn tối xong thì cô bé đó vác búp bê ra vườn ngắm hoa đào, sau đó cô bé bèn nghe búp bê cất tiếng nói "mẹ ơi... mẹ ơi...

----------------------

Tuy đáng sợ là thế nhưng vào năm 2010, tác giả đã trực tiếp bác bỏ tin đồn và tự nhận rằng đây chỉ là một ca khúc chúc mừng sinh nhật dành cho bạn bè, không có ám chỉ gì cả, càng không có câu chuyện kinh khủng nào.


///BẠN CÓ TIN ĐÂY LÀ CA KHÚC MỪNG SINH NHẬT KHÔNG?///

Cre: st

Share:

"VỢ LÀ CƠM NGUỘI Ở NHÀ NHƯNG LÀ HẢI SẢN CỦA CHA LÁNG GIỀNG".

 

(Bài viết dành tặng các ông chồng đọc- hãy share nó cho người đàn ông bạn muốn lấy làm chồng đọc)



Người đời thường mắc một cái bệnh: cái đang có thì coi thường, cái của người thì nâng niu. Cơm nhà ăn mãi hóa quen, lại tưởng là nhạt; món lạ thoáng qua, chưa kịp nếm đã vội cho là ngon.


Kẻ nông cạn nhìn bằng cảm giác nhất thời, nên dễ chán cái cũ, dễ mê cái mới. Nhưng họ không hiểu rằng: cái gọi là “mỹ vị” ngoài kia, vốn cũng từ căn bếp người khác mà ra, chỉ vì không phải tự mình gánh vác, nên mới thấy nhẹ nhàng.


Người vợ ở nhà, cùng mình qua ngày khốn khó, chia lo toan, chịu va đập, đó là “thực”. Còn thứ ánh hào nhoáng bên ngoài, phần nhiều chỉ là “ảnh”. Kẻ lấy “ảnh” bỏ “thực”, sớm muộn cũng rỗng tay.


Xã hội nay lại cổ xúy cái mới, chê bai cái quen. Có kẻ quay lưng với người đầu ấp tay gối, lại say mê những điều xa lạ. Đến khi mất rồi mới hiểu: thứ từng coi là “cơm nguội”, kỳ thực là bữa ăn nuôi sống cả một đời.


Cổ nhân trọng chữ “nghĩa”, không phải không biết cái đẹp bên ngoài, mà là hiểu cái bền bên trong. Tình nghĩa lâu ngày không còn phô trương, nhưng chính nó mới là thứ giữ người ta lại qua giông bão.


Cho nên, người tỉnh không đi tìm “mỹ vị” nơi xa, mà biết giữ lửa trong nhà.

Biết trân quý cái đang có,

mới giữ được cái đáng giữ.


Coi vợ là cơm nguội thì các ông sẽ phải trả giá đắt đấy!

Hãy yêu vợ như thể các ông là thằng cha hàng xóm đi!

Share:

THẤT BẠI KHÔNG DO TRỜI, MÀ DO TẬP KHÍ KHÔNG ĐỔI.

 Người xưa luận thành bại, không nhìn một lúc được – mất, mà nhìn thói quen tích lũy từng ngày. Có những kiểu người, chưa cần đợi thời cuộc thử thách, chỉ nhìn cách họ sống cũng biết đường đi khó xa.



Kẻ lười học, tự khóa trí mình. Không học thì không tiến, không tiến thì sớm muộn cũng bị bỏ lại, đó là lẽ tất nhiên.


Người thích đổ lỗi, tự chặt đường lui. Việc hỏng thì tại người, tại đời, chưa từng nhìn lại mình, thì sửa từ đâu mà khá lên.


Kẻ chỉ biết nói, không biết làm, lấy lời làm vốn. Nhưng lời nói không sinh ra kết quả, chỉ khiến người khác mất dần niềm tin.


Người thiếu kiên nhẫn, mới đi nửa đường đã quay đầu. Đường dài vốn cần sức bền, không phải sức hứng. Hứng hết thì chí cũng tàn.


Kẻ tiêu tiền để khoe, lấy hư danh đổi thực lực. Bên ngoài rực rỡ, bên trong rỗng tuếch, gặp biến liền lộ chân tướng.


Người bỏ cuộc sớm, chưa kịp thấy quả đã chặt cây. Không phải họ không có cơ hội, mà là không đủ thời gian để cơ hội kịp nở.


Kẻ không giữ chữ tín, tự phá nền móng. Mất tiền còn có thể kiếm lại, mất tín rồi, thiên hạ cũng quay lưng.


Xã hội nay lại có một nghịch lý: nhiều người muốn thành công nhanh, nhưng lại giữ đủ bảy thói xấu này. Họ hỏi vì sao mình mãi chưa khá, mà không biết rằng chính thói quen đã định sẵn kết cục.


Cho nên, thành công không phải do may rủi.

Mà do từng việc nhỏ lặp lại mỗi ngày.


Đổi được tập khí,

mới đổi được vận mệnh.

Share:

Kẻ vô phước thường không phải là người thiếu thốn mọi thứ, mà là người luôn cảm thấy thiếu thốn trong tâm.

 Vì vậy mới có nghịch lý: có người ngồi trước cả mâm cao cỗ đầy nhưng ánh mắt lại hằn học khi nhìn bát cơm giản dị của người khác. Sự đố kỵ ấy không phải vì bạn đã lấy đi điều gì của họ, mà vì họ nhìn thấy nơi bạn một sự bình an mà chính họ không có.






Nguyên nhân sâu xa nằm ở tâm không biết đủ. Có những người bên ngoài rất đủ đầy: tiền bạc, địa vị, danh tiếng. Nhưng khi trở về nhà lại đối diện với gia đạo bất hòa, lòng đầy bất an. Khi nhìn thấy người khác sống giản dị mà vẫn vui vẻ, gia đình ấm áp, họ vô thức sinh ra cảm giác khó chịu. Ánh sáng hạnh phúc của người khác đôi khi lại vô tình soi rõ khoảng tối trong chính cuộc đời họ. Vì vậy họ chê bai, tọc mạch, thậm chí tìm cách hạ thấp người khác để tự trấn an mình.


Lòng đố kỵ được xem là một trong những nguồn gốc khiến con người tự làm khổ mình. Người luôn nhìn vào cuộc đời người khác bằng ánh mắt ganh ghét thực chất đang tự uống một thứ “độc dược” mỗi ngày. Họ tưởng rằng đang làm tổn thương người khác, nhưng người bị bào mòn trước tiên lại chính là tâm hồn của họ.


Ngược lại, người có phước thường có một điểm chung: tâm họ khá tĩnh. Họ không quá bận tâm đến việc phải hơn thua với ai. Họ làm việc chăm chỉ, sống ngay thẳng và tìm niềm vui trong những điều giản dị. Chính sự ung dung ấy đôi khi lại khiến những người thích so đo cảm thấy khó chịu, bởi họ không thể kéo người ấy vào vòng tranh chấp quen thuộc của mình.


Con người vốn có một tâm lý rất lạ. Người ta dễ thương xót và giúp đỡ một người thất bại, bởi khi ấy họ cảm thấy mình ở vị thế cao hơn. Nhưng khi thấy một người vốn bình thường như mình bỗng sống tốt hơn, bình an hơn, thì lòng so sánh bắt đầu nổi lên. Khi phước báu của một người tăng trưởng, tự nhiên sẽ có những người không cùng tâm tính cảm thấy “chói mắt”.


Vì vậy, nếu bạn sống ngay thẳng, làm việc tử tế mà vẫn bị nói xấu hoặc ghét bỏ sau lưng, thì không cần quá bận tâm. Đôi khi đó chỉ là dấu hiệu cho thấy bạn đang đi trên con đường khác với họ. Người hiểu đạo lý sẽ không cúi xuống bùn lầy để tranh cãi với những ánh mắt ganh ghét.


Rốt cuộc, giàu có thật sự của đời người không nằm ở mâm cao cỗ đầy, mà nằm ở tâm có an hay không. Có người ăn sơn hào hải vị mà vẫn thấy nghẹn đắng trong lòng. Có người ăn bát cơm giản dị lại thấy vị ngọt bùi của sự an nhiên. Và chính sự an nhiên ấy mới là thứ phước báu đáng quý nhất trong kiếp nhân sinh.

Share:

Đại tá, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Ngọc Thảo.

 Trong lịch sử chiến tranh Việt Nam, Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Phạm Ngọc Thảo được biết đến là tình báo viên bí ẩn, kỳ lạ bậc nhất.

Nếu không đi theo cách mạng, ông hoàn toàn có thể trở thành một “công tử Bạc Liêu” bởi ngoại hình tuấn tú, xuất thân giàu có nhất nhì vùng đồng bằng sông Cửu Long. Thế nhưng, số phận đã chọn Phạm Ngọc Thảo đi theo con đường binh nghiệp.





Từ cuộc gặp định mệnh với Tổng Bí thư Lê Duẩn, ông bắt đầu một ván cờ chính trị độc nhất vô nhị, trường kỳ mai phục giữa biển giáo rừng gươm, độc lập tác chiến phục vụ Tổ quốc, cho tới lúc hy sinh vẫn quyết không quay đầu hối hận.

“Anh Phạm Ngọc Thảo thủ một vai diễn không có kịch bản, không được phép sai lầm, sơ sẩy… cho tới khi hy sinh. Phải có thần kinh thép mới thực hiện nổi”, đồng chí Mười Hương - Phó ban Địch tình của Xứ uỷ Nam Bộ, người tổ chức nhiệm vụ tình báo cho Phạm Ngọc Thảo giai đoạn đầu - từng nói về sự nghiệp cách mạng của người chiến sĩ tình báo trong những năm tháng “một mình giữa vòng vây kẻ thù”.

Khác với những tình báo viên khác luôn có mạng lưới hỗ trợ, Đại tá Phạm Ngọc Thảo hoạt động đơn tuyến trong lòng địch. Ông Phạm Ngọc Thảo có thể trao đổi với người lãnh đạo nào mà ông thấy đủ tin tưởng nếu cần thiết. Ông tự quyết định mọi hành động, được tùy cơ ứng biến và chỉ nhận mệnh lệnh chiến lược duy nhất từ Tổng Bí thư Lê Duẩn.

Vì đơn tuyến, những khó khăn của ông Phạm Ngọc Thảo là sự hy sinh thầm lặng, chỉ một mình ông biết.

Trong cuốn Điệp viên hoàn hảo X6 của Larry Berman, Thiếu tướng Phạm Xuân Ẩn từng nhận xét: "Nhiệm vụ được giao cho Phạm Ngọc Thảo khác với nhiệm vụ của tôi. Ông ấy có nhiệm vụ làm mất ổn định của chế độ Ngô Đình Diệm và vạch âm mưu đảo chính, còn tôi là một nhà tình báo chiến lược. Nhiệm vụ của ông Phạm Ngọc Thảo nguy hiểm hơn nhiệm vụ của tôi rất nhiều".

Cho đến nay, Đại tá Phạm Ngọc Thảo vẫn được hậu thế nhớ đến như tấm gương của một vị anh hùng can đảm, chính trực, người có cuộc đời phi thường, trải qua binh nghiệp kỳ lạ, chấp nhận cái chết bi tráng để đi đến cùng lý tưởng ông đã chọn.

Share:

Nhà hàng Khau Phạ

 














Share:

Bài đăng nổi bật

MANG S.Ú.N.G GIẢ ĐI HÀNH NGHỀ, TÊN CƯỚP BỊ NẠN NHÂN NỮ BẮT LÀM NÔ LỆ T/Ù/G D/Ị/C/H SUỐT 3 NGÀY.

Đây có lẽ là tên cướp “xui xẻo” nhất thế giới… khi không những không lấy được gì, mà còn rơi vào một cơn ác mộng kéo dài suốt ba ngày sau đó...

Flag Counter

Bài mới đăng

Tổng số lượt xem trang

Cho Đặt Banner Quảng cáo

Ủng Hộ Chúng Tôi

Quốc Gia Truy Cập

Flag Counter

Liên hệ Nhà thơ Hoàng Huy

Tên

Email *

Thông báo *

Like Fanpage Phong Thủy để cập nhật các thủ thuật mới nhất mỗi ngày OK Để sau