(Bài viết dành tặng các ông chồng đọc- hãy share nó cho người đàn ông bạn muốn lấy làm chồng đọc)
Người đời thường mắc một cái bệnh: cái đang có thì coi thường, cái của người thì nâng niu. Cơm nhà ăn mãi hóa quen, lại tưởng là nhạt; món lạ thoáng qua, chưa kịp nếm đã vội cho là ngon.
Kẻ nông cạn nhìn bằng cảm giác nhất thời, nên dễ chán cái cũ, dễ mê cái mới. Nhưng họ không hiểu rằng: cái gọi là “mỹ vị” ngoài kia, vốn cũng từ căn bếp người khác mà ra, chỉ vì không phải tự mình gánh vác, nên mới thấy nhẹ nhàng.
Người vợ ở nhà, cùng mình qua ngày khốn khó, chia lo toan, chịu va đập, đó là “thực”. Còn thứ ánh hào nhoáng bên ngoài, phần nhiều chỉ là “ảnh”. Kẻ lấy “ảnh” bỏ “thực”, sớm muộn cũng rỗng tay.
Xã hội nay lại cổ xúy cái mới, chê bai cái quen. Có kẻ quay lưng với người đầu ấp tay gối, lại say mê những điều xa lạ. Đến khi mất rồi mới hiểu: thứ từng coi là “cơm nguội”, kỳ thực là bữa ăn nuôi sống cả một đời.
Cổ nhân trọng chữ “nghĩa”, không phải không biết cái đẹp bên ngoài, mà là hiểu cái bền bên trong. Tình nghĩa lâu ngày không còn phô trương, nhưng chính nó mới là thứ giữ người ta lại qua giông bão.
Cho nên, người tỉnh không đi tìm “mỹ vị” nơi xa, mà biết giữ lửa trong nhà.
Biết trân quý cái đang có,
mới giữ được cái đáng giữ.
Coi vợ là cơm nguội thì các ông sẽ phải trả giá đắt đấy!
Hãy yêu vợ như thể các ông là thằng cha hàng xóm đi!







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét