Vì vậy mới có nghịch lý: có người ngồi trước cả mâm cao cỗ đầy nhưng ánh mắt lại hằn học khi nhìn bát cơm giản dị của người khác. Sự đố kỵ ấy không phải vì bạn đã lấy đi điều gì của họ, mà vì họ nhìn thấy nơi bạn một sự bình an mà chính họ không có.
Nguyên nhân sâu xa nằm ở tâm không biết đủ. Có những người bên ngoài rất đủ đầy: tiền bạc, địa vị, danh tiếng. Nhưng khi trở về nhà lại đối diện với gia đạo bất hòa, lòng đầy bất an. Khi nhìn thấy người khác sống giản dị mà vẫn vui vẻ, gia đình ấm áp, họ vô thức sinh ra cảm giác khó chịu. Ánh sáng hạnh phúc của người khác đôi khi lại vô tình soi rõ khoảng tối trong chính cuộc đời họ. Vì vậy họ chê bai, tọc mạch, thậm chí tìm cách hạ thấp người khác để tự trấn an mình.
Lòng đố kỵ được xem là một trong những nguồn gốc khiến con người tự làm khổ mình. Người luôn nhìn vào cuộc đời người khác bằng ánh mắt ganh ghét thực chất đang tự uống một thứ “độc dược” mỗi ngày. Họ tưởng rằng đang làm tổn thương người khác, nhưng người bị bào mòn trước tiên lại chính là tâm hồn của họ.
Ngược lại, người có phước thường có một điểm chung: tâm họ khá tĩnh. Họ không quá bận tâm đến việc phải hơn thua với ai. Họ làm việc chăm chỉ, sống ngay thẳng và tìm niềm vui trong những điều giản dị. Chính sự ung dung ấy đôi khi lại khiến những người thích so đo cảm thấy khó chịu, bởi họ không thể kéo người ấy vào vòng tranh chấp quen thuộc của mình.
Con người vốn có một tâm lý rất lạ. Người ta dễ thương xót và giúp đỡ một người thất bại, bởi khi ấy họ cảm thấy mình ở vị thế cao hơn. Nhưng khi thấy một người vốn bình thường như mình bỗng sống tốt hơn, bình an hơn, thì lòng so sánh bắt đầu nổi lên. Khi phước báu của một người tăng trưởng, tự nhiên sẽ có những người không cùng tâm tính cảm thấy “chói mắt”.
Vì vậy, nếu bạn sống ngay thẳng, làm việc tử tế mà vẫn bị nói xấu hoặc ghét bỏ sau lưng, thì không cần quá bận tâm. Đôi khi đó chỉ là dấu hiệu cho thấy bạn đang đi trên con đường khác với họ. Người hiểu đạo lý sẽ không cúi xuống bùn lầy để tranh cãi với những ánh mắt ganh ghét.
Rốt cuộc, giàu có thật sự của đời người không nằm ở mâm cao cỗ đầy, mà nằm ở tâm có an hay không. Có người ăn sơn hào hải vị mà vẫn thấy nghẹn đắng trong lòng. Có người ăn bát cơm giản dị lại thấy vị ngọt bùi của sự an nhiên. Và chính sự an nhiên ấy mới là thứ phước báu đáng quý nhất trong kiếp nhân sinh.








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét