Người xưa luận thành bại, không nhìn một lúc được – mất, mà nhìn thói quen tích lũy từng ngày. Có những kiểu người, chưa cần đợi thời cuộc thử thách, chỉ nhìn cách họ sống cũng biết đường đi khó xa.
Kẻ lười học, tự khóa trí mình. Không học thì không tiến, không tiến thì sớm muộn cũng bị bỏ lại, đó là lẽ tất nhiên.
Người thích đổ lỗi, tự chặt đường lui. Việc hỏng thì tại người, tại đời, chưa từng nhìn lại mình, thì sửa từ đâu mà khá lên.
Kẻ chỉ biết nói, không biết làm, lấy lời làm vốn. Nhưng lời nói không sinh ra kết quả, chỉ khiến người khác mất dần niềm tin.
Người thiếu kiên nhẫn, mới đi nửa đường đã quay đầu. Đường dài vốn cần sức bền, không phải sức hứng. Hứng hết thì chí cũng tàn.
Kẻ tiêu tiền để khoe, lấy hư danh đổi thực lực. Bên ngoài rực rỡ, bên trong rỗng tuếch, gặp biến liền lộ chân tướng.
Người bỏ cuộc sớm, chưa kịp thấy quả đã chặt cây. Không phải họ không có cơ hội, mà là không đủ thời gian để cơ hội kịp nở.
Kẻ không giữ chữ tín, tự phá nền móng. Mất tiền còn có thể kiếm lại, mất tín rồi, thiên hạ cũng quay lưng.
Xã hội nay lại có một nghịch lý: nhiều người muốn thành công nhanh, nhưng lại giữ đủ bảy thói xấu này. Họ hỏi vì sao mình mãi chưa khá, mà không biết rằng chính thói quen đã định sẵn kết cục.
Cho nên, thành công không phải do may rủi.
Mà do từng việc nhỏ lặp lại mỗi ngày.
Đổi được tập khí,
mới đổi được vận mệnh.







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét