Luật Gia. Hoàng Quốc Huy, Đại Sư Phong Thủy. Hoàng Quốc Huy, Huang Guohui, Liz Quiehui. Trung tâm Nghiên Cứu Chính Sách và Pháp luật Ngộ Chân Tự

Blog

"VỢ LÀ CƠM NGUỘI Ở NHÀ NHƯNG LÀ HẢI SẢN CỦA CHA LÁNG GIỀNG".

 

(Bài viết dành tặng các ông chồng đọc- hãy share nó cho người đàn ông bạn muốn lấy làm chồng đọc)



Người đời thường mắc một cái bệnh: cái đang có thì coi thường, cái của người thì nâng niu. Cơm nhà ăn mãi hóa quen, lại tưởng là nhạt; món lạ thoáng qua, chưa kịp nếm đã vội cho là ngon.


Kẻ nông cạn nhìn bằng cảm giác nhất thời, nên dễ chán cái cũ, dễ mê cái mới. Nhưng họ không hiểu rằng: cái gọi là “mỹ vị” ngoài kia, vốn cũng từ căn bếp người khác mà ra, chỉ vì không phải tự mình gánh vác, nên mới thấy nhẹ nhàng.


Người vợ ở nhà, cùng mình qua ngày khốn khó, chia lo toan, chịu va đập, đó là “thực”. Còn thứ ánh hào nhoáng bên ngoài, phần nhiều chỉ là “ảnh”. Kẻ lấy “ảnh” bỏ “thực”, sớm muộn cũng rỗng tay.


Xã hội nay lại cổ xúy cái mới, chê bai cái quen. Có kẻ quay lưng với người đầu ấp tay gối, lại say mê những điều xa lạ. Đến khi mất rồi mới hiểu: thứ từng coi là “cơm nguội”, kỳ thực là bữa ăn nuôi sống cả một đời.


Cổ nhân trọng chữ “nghĩa”, không phải không biết cái đẹp bên ngoài, mà là hiểu cái bền bên trong. Tình nghĩa lâu ngày không còn phô trương, nhưng chính nó mới là thứ giữ người ta lại qua giông bão.


Cho nên, người tỉnh không đi tìm “mỹ vị” nơi xa, mà biết giữ lửa trong nhà.

Biết trân quý cái đang có,

mới giữ được cái đáng giữ.


Coi vợ là cơm nguội thì các ông sẽ phải trả giá đắt đấy!

Hãy yêu vợ như thể các ông là thằng cha hàng xóm đi!

Share:

THẤT BẠI KHÔNG DO TRỜI, MÀ DO TẬP KHÍ KHÔNG ĐỔI.

 Người xưa luận thành bại, không nhìn một lúc được – mất, mà nhìn thói quen tích lũy từng ngày. Có những kiểu người, chưa cần đợi thời cuộc thử thách, chỉ nhìn cách họ sống cũng biết đường đi khó xa.



Kẻ lười học, tự khóa trí mình. Không học thì không tiến, không tiến thì sớm muộn cũng bị bỏ lại, đó là lẽ tất nhiên.


Người thích đổ lỗi, tự chặt đường lui. Việc hỏng thì tại người, tại đời, chưa từng nhìn lại mình, thì sửa từ đâu mà khá lên.


Kẻ chỉ biết nói, không biết làm, lấy lời làm vốn. Nhưng lời nói không sinh ra kết quả, chỉ khiến người khác mất dần niềm tin.


Người thiếu kiên nhẫn, mới đi nửa đường đã quay đầu. Đường dài vốn cần sức bền, không phải sức hứng. Hứng hết thì chí cũng tàn.


Kẻ tiêu tiền để khoe, lấy hư danh đổi thực lực. Bên ngoài rực rỡ, bên trong rỗng tuếch, gặp biến liền lộ chân tướng.


Người bỏ cuộc sớm, chưa kịp thấy quả đã chặt cây. Không phải họ không có cơ hội, mà là không đủ thời gian để cơ hội kịp nở.


Kẻ không giữ chữ tín, tự phá nền móng. Mất tiền còn có thể kiếm lại, mất tín rồi, thiên hạ cũng quay lưng.


Xã hội nay lại có một nghịch lý: nhiều người muốn thành công nhanh, nhưng lại giữ đủ bảy thói xấu này. Họ hỏi vì sao mình mãi chưa khá, mà không biết rằng chính thói quen đã định sẵn kết cục.


Cho nên, thành công không phải do may rủi.

Mà do từng việc nhỏ lặp lại mỗi ngày.


Đổi được tập khí,

mới đổi được vận mệnh.

Share:

Kẻ vô phước thường không phải là người thiếu thốn mọi thứ, mà là người luôn cảm thấy thiếu thốn trong tâm.

 Vì vậy mới có nghịch lý: có người ngồi trước cả mâm cao cỗ đầy nhưng ánh mắt lại hằn học khi nhìn bát cơm giản dị của người khác. Sự đố kỵ ấy không phải vì bạn đã lấy đi điều gì của họ, mà vì họ nhìn thấy nơi bạn một sự bình an mà chính họ không có.






Nguyên nhân sâu xa nằm ở tâm không biết đủ. Có những người bên ngoài rất đủ đầy: tiền bạc, địa vị, danh tiếng. Nhưng khi trở về nhà lại đối diện với gia đạo bất hòa, lòng đầy bất an. Khi nhìn thấy người khác sống giản dị mà vẫn vui vẻ, gia đình ấm áp, họ vô thức sinh ra cảm giác khó chịu. Ánh sáng hạnh phúc của người khác đôi khi lại vô tình soi rõ khoảng tối trong chính cuộc đời họ. Vì vậy họ chê bai, tọc mạch, thậm chí tìm cách hạ thấp người khác để tự trấn an mình.


Lòng đố kỵ được xem là một trong những nguồn gốc khiến con người tự làm khổ mình. Người luôn nhìn vào cuộc đời người khác bằng ánh mắt ganh ghét thực chất đang tự uống một thứ “độc dược” mỗi ngày. Họ tưởng rằng đang làm tổn thương người khác, nhưng người bị bào mòn trước tiên lại chính là tâm hồn của họ.


Ngược lại, người có phước thường có một điểm chung: tâm họ khá tĩnh. Họ không quá bận tâm đến việc phải hơn thua với ai. Họ làm việc chăm chỉ, sống ngay thẳng và tìm niềm vui trong những điều giản dị. Chính sự ung dung ấy đôi khi lại khiến những người thích so đo cảm thấy khó chịu, bởi họ không thể kéo người ấy vào vòng tranh chấp quen thuộc của mình.


Con người vốn có một tâm lý rất lạ. Người ta dễ thương xót và giúp đỡ một người thất bại, bởi khi ấy họ cảm thấy mình ở vị thế cao hơn. Nhưng khi thấy một người vốn bình thường như mình bỗng sống tốt hơn, bình an hơn, thì lòng so sánh bắt đầu nổi lên. Khi phước báu của một người tăng trưởng, tự nhiên sẽ có những người không cùng tâm tính cảm thấy “chói mắt”.


Vì vậy, nếu bạn sống ngay thẳng, làm việc tử tế mà vẫn bị nói xấu hoặc ghét bỏ sau lưng, thì không cần quá bận tâm. Đôi khi đó chỉ là dấu hiệu cho thấy bạn đang đi trên con đường khác với họ. Người hiểu đạo lý sẽ không cúi xuống bùn lầy để tranh cãi với những ánh mắt ganh ghét.


Rốt cuộc, giàu có thật sự của đời người không nằm ở mâm cao cỗ đầy, mà nằm ở tâm có an hay không. Có người ăn sơn hào hải vị mà vẫn thấy nghẹn đắng trong lòng. Có người ăn bát cơm giản dị lại thấy vị ngọt bùi của sự an nhiên. Và chính sự an nhiên ấy mới là thứ phước báu đáng quý nhất trong kiếp nhân sinh.

Share:

Đại tá, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Ngọc Thảo.

 Trong lịch sử chiến tranh Việt Nam, Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Phạm Ngọc Thảo được biết đến là tình báo viên bí ẩn, kỳ lạ bậc nhất.

Nếu không đi theo cách mạng, ông hoàn toàn có thể trở thành một “công tử Bạc Liêu” bởi ngoại hình tuấn tú, xuất thân giàu có nhất nhì vùng đồng bằng sông Cửu Long. Thế nhưng, số phận đã chọn Phạm Ngọc Thảo đi theo con đường binh nghiệp.





Từ cuộc gặp định mệnh với Tổng Bí thư Lê Duẩn, ông bắt đầu một ván cờ chính trị độc nhất vô nhị, trường kỳ mai phục giữa biển giáo rừng gươm, độc lập tác chiến phục vụ Tổ quốc, cho tới lúc hy sinh vẫn quyết không quay đầu hối hận.

“Anh Phạm Ngọc Thảo thủ một vai diễn không có kịch bản, không được phép sai lầm, sơ sẩy… cho tới khi hy sinh. Phải có thần kinh thép mới thực hiện nổi”, đồng chí Mười Hương - Phó ban Địch tình của Xứ uỷ Nam Bộ, người tổ chức nhiệm vụ tình báo cho Phạm Ngọc Thảo giai đoạn đầu - từng nói về sự nghiệp cách mạng của người chiến sĩ tình báo trong những năm tháng “một mình giữa vòng vây kẻ thù”.

Khác với những tình báo viên khác luôn có mạng lưới hỗ trợ, Đại tá Phạm Ngọc Thảo hoạt động đơn tuyến trong lòng địch. Ông Phạm Ngọc Thảo có thể trao đổi với người lãnh đạo nào mà ông thấy đủ tin tưởng nếu cần thiết. Ông tự quyết định mọi hành động, được tùy cơ ứng biến và chỉ nhận mệnh lệnh chiến lược duy nhất từ Tổng Bí thư Lê Duẩn.

Vì đơn tuyến, những khó khăn của ông Phạm Ngọc Thảo là sự hy sinh thầm lặng, chỉ một mình ông biết.

Trong cuốn Điệp viên hoàn hảo X6 của Larry Berman, Thiếu tướng Phạm Xuân Ẩn từng nhận xét: "Nhiệm vụ được giao cho Phạm Ngọc Thảo khác với nhiệm vụ của tôi. Ông ấy có nhiệm vụ làm mất ổn định của chế độ Ngô Đình Diệm và vạch âm mưu đảo chính, còn tôi là một nhà tình báo chiến lược. Nhiệm vụ của ông Phạm Ngọc Thảo nguy hiểm hơn nhiệm vụ của tôi rất nhiều".

Cho đến nay, Đại tá Phạm Ngọc Thảo vẫn được hậu thế nhớ đến như tấm gương của một vị anh hùng can đảm, chính trực, người có cuộc đời phi thường, trải qua binh nghiệp kỳ lạ, chấp nhận cái chết bi tráng để đi đến cùng lý tưởng ông đã chọn.

Share:

Nhà hàng Khau Phạ

 














Share:

‼ TÊN S/ÁT TH/Ủ ĐƯỢC MỆNH DANH LÀ "JACK ĐỒ TỂ" PHIÊN BẢN TRUNG QUỐC

Tại thành phố Bạch Ngân, Trung Quốc từ năm 1988 đến 2002, người dân sống trong sợ hãi vì những cái ch/ết th/ảm kh/ốc liên tiếp xảy ra, cho thấy rõ dấu hiệu một vụ gi/ết ng/ười hàng loạt. Nạn nhân là 9 cô gái trẻ bị gi/ết trong nhà mình, có dấu hiệu bị x/âm h/ại, ch/ết vô cùng thê thảm. Mặc dù giới chức công an đã tìm mọi cách để phá án, nhưng họ vẫn không bắt được hung thủ.



Thậm chí, vào năm 2004, công an đã công bố về vụ án này kèm giải thưởng 200.000 nhân dân tệ (khoảng 30.000 USD) cho ai tìm được đầu mối về hung thủ.


📌 Các nạn nhân xấu số


Đầu tiên là một nữ nhân viên của công ty Bạch Ngân, bị gi/ết h/ại tại nhà riêng ở đường Vĩnh Phong, thời gian xảy ra vào tháng 5 năm 1988. Cô bị c/ắt c/ổ, thân dưới l/õa th/ể, trên người có 26 v/ết đ/âm.


6 năm sau, vào tháng 7, người ta phát hiện một cô gái khác làm ở Cục điện lực Bạch Ngân bị gi/ết trong nhà trọ, có v/ết c/ắt c/ổ và 36 vết d/ao đ/âm.


Năm 1998 là năm xảy ra nhiều vụ án nhất. Đầu tiên là một người phụ nữ trẻ họ Dương, được người phân phát hiện th/i th/ể vào 16/1/1998. Cô cũng bị c/ắt c/ổ, tr/ần tr/uồng, người có 16 v/ết đ/âm, da tai và da đầu bị mất một ít. Chỉ 3 ngày sau, lại một th/i th/ể khác được phát hiện tại nhà riêng. Khi đó, quần áo cô xộc xệch, cổ bị đ/âm c/ắt, trên người 8 vết đ/âm. Ở bầu ngực trái và lưng lại mất một chút da.


6 tháng sau, một nữ công chức cùng con gái 8 tuổi bị gi/ết tại nhà. Nạn nhân l/õa th/ể, phần kín bị tổn thương nghiêm trọng. Tháng 11 cùng năm, một cái x/ác nữa được tìm thấy tại nhà riêng, bị c/ắt c/ổ và đ/âm 22 nhát. Lần này, hai ngực, tay và phần kín đều bị mất.


"Khuôn mẫu" gi/ết ng/ười của hung thủ vẫn giữ nguyên tới tận năm 2000, lần này là một nữ công nhân, quần tuột tới gối, hai tay bị mất. Một năm sau, nạn nhân thứ 8 được phát hiện. Đó là nữ y tá từ trạm y tế Bạch Ngân, bị gi/ết tại nhà. Th/i th/ể cô có 16 vết đ/âm và các dấu hiệu chắc chắn về việc x/âm h/ại.


Nạn nhân cuối cùng với cách thức tương tự 8 người trên là người phụ nữ họ Chu, bị gi/ết tại nhà nghỉ vào năm 2002.


❌ Tên s/át th/ủ được mệnh danh "Jack Đồ Tể" phiên bản Trung Quốc ❌


Ngay từ vụ án đầu tiên, công an thành phố Bạch Ngân đã dồn hết lực lượng cảnh sát vào điều tra. Thế nhưng không rõ vì quá ít manh mối hay vì phương pháp, kỹ thuật điều tra tội phạm chưa phát triển, nên vụ án bị bỏ ngỏ suốt 28 năm.


Công an cả tỉnh Cam Túc đều được điều động để phá giải vụ án này. Gần 3 thập kỷ trôi qua, cuối cùng công sức điều tra của họ đã được đền đáp.


Nghi phạm vụ gi/ết người hàng loạt là Cao Thừa Dũng, đã bị bắt vì m/áu và DNA của một người họ hàng. Cuối năm 2015, một người họ hàng của nghi phạm Cao Thừa Dũng đã có dính líu hình sự, phải cung cấp DNA cho công an, từ đó phá giải một loạt các vụ gi/ết ng/ười.


Năm 2016, công an lật lại vụ án để điều tra, lần này là qua các xét nghiệm DNA từ máu của người họ hàng kia, kèm thêm việc lấy dấu vân tay của người nhà. Khi tới Cao Thừa Dũng, hắn đã rất sợ hãi vì phải đưa m/áu và dấu vân tay ra, và như nghi ngờ, hai mẫu hắn cung cấp khớp hoàn toàn với các mẫu từ hiện trường á/n m/ạng.


❌ Sự thật về kẻ s/át nh/ân ❌


Là người nhập cư được xem khá kiểu mẫu ở địa phương, Cao Thừa Dũng (SN 1964) làm chủ tiệm tạp hóa, trong mắt xóm giềng rất trầm tính, là người con hiếu thảo và người chồng mẫu mực, người cha tận tụy khi ân cần chăm sóc cho cha và cùng vợ nuôi 2 con trai lên đại học.


Bị cáo thú nhận từ năm 1988 - 2002 đã s/át h/ại 11 phụ nữ gồm 9 người ở TP.Bạch Ngân và 2 người ở TP.Bao Đầu (khu tự trị Nội Mông), một số nạn nhân đã bị ph/ân x/ác.


Mặc dù vậy, động cơ g/ây á/n của hung thủ, theo lời khai, cũng bí ẩn như chính con người hắn: không lên kế hoạch trước mà chỉ lang thang theo ngẫu hứng trên đường phố vào ban đêm, chọn nạn nhân theo ý thích bản thân. Giải thích việc lấy đi bộ phận cơ thể, ông ta nói để "tr/ả th/ù sự phản kháng ban đầu của họ". Tính toán duy nhất của kẻ s/át nh/ân là việc lựa chọn quần áo sậm màu khi g/ây á/n để che các vết m/áu.


Các công tố viên mất hơn một năm để soạn xong cáo trạng truy tố Dũng vào tháng 7/2017. Cuối phiên tòa kéo dài hai ngày cuối tháng 3/2018, Tòa án Nhân dân Bạch Ngân, mô tả hành vi của hắn là "hèn hạ đáng khinh", tuyên phạt t/ử h/ình vì các tội gi/ết ng/ười, cướp tài sản, ng/ược đ/ãi th/i th/ể và h/iếp d/âm.


Dũng nhận tội, không kháng cáo, cúi đầu xin lỗi gia đình các nạn nhân ba lần. Sau đó, trong sự kinh ngạc của cả phòng xét xử, Dũng bày tỏ mong muốn được hiến nội tạng sau khi bị h/ành q/uyết.


Ngày 3/1/2019, Dũng bị x/ử t/ử.

Share:

❌ S/ÁT TH/Ủ Ư/ỚP X/ÁC Ở HONG KONG ❌

"Cái kết liệu có thỏa đáng với những người ở lại?"

Vào những năm 1980, tài xế taxi Lam Kor-wan ở Hong Kong, đã nhận đón 4 phụ nữ tuổi từ 17 đến 31 và gi/ết họ bằng cách b/óp c/ổ. Sau đó, anh ta đưa các th/i th/ể về căn hộ của mình và c/ắt x/ẻo bằng cưa điện.



Điên rồ hơn, Lam đã cất giữ bộ phận s/inh d/ục của các nạn nhân trong những chiếc lọ có chứa formaldehyde dùng để ướp xác, điều đó khiến anh ta có biệt danh “s/át nh/ân lọ ư/ớp x/ác” hay “ gã đồ tể”.


Khi đó Lam 67 tuổi, được cho là đã chụp ảnh và quay video các n/ạn nh/ân. Gã bị bắt vào năm 1982, sau khi kỹ thuật viên tiệm rửa ảnh nhận ra một b/ộ ng/ực bị cắt rời nằm trong số những bức ảnh mà Lam gửi đến.


Lam bị tuyên án t/ử h/ình, sau đó được giảm xuống thành tù chung thân.



Share:

GIAN NAN LÀ NGƯỜI THẦY CỦA BẬC ĐẠI TRÍ


 Cổ nhân có câu: “Bậc đại trí thường sinh ra từ nghịch cảnh.” Những thử thách, những gian nan tưởng chừng là trắc trở lại chính là người thầy nghiêm khắc, dạy con người cách đứng vững giữa bão táp. Khi bão tố ập đến, người bình thường dễ chùn bước, nhưng kẻ trí dũng lại học được bài học về nhẫn nại, sáng suốt và khả năng xoay chuyển tình thế.


Thành công không đến từ con đường bằng phẳng. Con đường ấy chỉ là mơ tưởng của kẻ hèn nhát. Người quân tử biết rằng mỗi khó khăn đều ẩn chứa tri thức quý giá, mỗi thất bại là một bước tiến trên hành trình hoàn thiện bản thân. Gian nan rèn luyện tâm trí, thử thách ý chí, và soi sáng tầm nhìn.


Người hiểu đạo sẽ không sợ nghịch cảnh, bởi họ biết: chỉ khi đối diện với thử thách, mới nhận ra bản thân mạnh mẽ đến đâu. Như Tôn Tử từng dạy: “Trước khi đánh, phải chuẩn bị; trước khi thành công, phải kiên trì.” Gian nan không hề là kẻ thù, mà là người thầy vĩ đại, giúp bậc trí nhân trở nên sâu sắc, uyên thâm và vững vàng.

Share:

“VỤ ÁN ‘NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP’ UÔNG THIẾN THIẾN BỊ H.I.Ế.P RỒI S.Á.T H.Ạ.I, TRƯỚC KHI BỊ GIẾT ĐÃ VAN XIN HUNG THỦ: "CÁC NGƯỜI KHÔNG CÓ CON CÁI SAO?”

Một nữ cảnh sát xinh đẹp ở Chiết Giang, trên đường trở về nhà thì bất ngờ gặp phải tai họa nghiêm trọng. Cô bị 3 tên tội phạm chặn lại, cướp tài sản, rồi c/ư/ỡ/n/g h/i/ế/p và s/á/t h/ạ/i một cách dã man, nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó.



Sau khi gây án, nhóm này còn nhẫn tâm chôn sống nạn nhân xuống một hố đất, khiến cái chết của cô càng trở nên đau đớn và tuyệt vọng hơn. Hành vi của chúng không chỉ tàn ác mà còn thể hiện sự vô nhân tính đến cực độ.

Khi bị bắt và đưa ra ánh sáng, các đối tượng lại lạnh lùng biện minh rằng: “Ai bảo cô ta đi xe BMW, lại còn là một nữ cảnh sát xinh đẹp”, như thể đó là lý do để chúng gây ra tội ác.

Trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, người phụ nữ ấy vẫn cố gắng cầu xin trong tuyệt vọng, “Xin các anh tha cho tôi, con tôi vẫn đang đợi tôi ở nhà…” — lời van xin đầy đau đớn ấy trở thành âm thanh cuối cùng trước khi cô bị tước đi mạng sống một cách tàn nhẫn.


Ngày 5 tháng 5 năm 2011, trong phòng xử án của Tòa án trung cấp Ôn Châu, bầu không khí ngột ngạt đến mức khiến người ta gần như không thể thở nổi. Trên hàng ghế dự thính, gia đình nạn nhân Uông Thiến Thiến đã khóc đến kiệt quệ, trong khi ngay trước mặt họ, 3 tên tội phạm lại liên tục tìm cách biện bạch cho bản thân. Chính những lời lẽ sắc lạnh ấy, giống như lưỡi dao đâm thêm một lần nữa vào nỗi đau của gia đình vừa mất người thân.

3 kẻ đó chính là Thi Chính Tán , Ngô Chính Tra và Diệp Trường Phong. Tuy nhiên, trên gương mặt của chúng hoàn toàn không có lấy một chút hối hận, mà ngược lại còn tìm mọi cách đưa ra những lý do vô lý để thoát tội. Tên cầm đầu là Thi Chính Tán đã từng 18 lần trộm cắp, vậy mà lúc này lại giả vờ đáng thương, nghẹn ngào nói với thẩm phán rằng mình còn cha mẹ già và con nhỏ cần nuôi, là trụ cột gia đình, “xin hãy cho tôi một cơ hội”. Nếu không biết sự thật, có lẽ người ta còn tưởng hắn mới là nạn nhân.

Trong khi đó, Chính Tra cũng không kém. Hắn nói mình chỉ nhất thời hồ đồ gây ra sai lầm lớn, nhưng người già và trẻ nhỏ trong gia đình là vô tội, vì vậy mong được sống để chuộc lỗi, “ít nhất cũng còn có thể báo hiếu cho gia đình”. Thế nhưng, điều khiến người ta phẫn nộ nhất lại là Trường Phong, mới 24 tuổi. Hắn ta ưỡn ngực, gần như khoe khoang trước tòa rằng mình là hậu duệ liệt sĩ, ông nội hắn từng tham gia kháng chiến và lập công cho đất nước, vì vậy yêu cầu được xử nhẹ.

4 chữ “hậu duệ liệt sĩ” khi thốt ra từ miệng một kẻ tay nhuốm đầy máu, nghe chẳng khác nào nhổ nước bọt vào danh dự của những anh hùng thật sự. Khi hắn lấy tình thân ra làm lá chắn cho mình, dường như hắn ta đã quên rằng trước đó Thiến Thiến từng quỳ xuống cầu xin chúng, nói rằng “con gái tôi không thể không có mẹ.”

Ngay khi nghe đến lập luận “hậu duệ liệt sĩ”, sắc mặt các thẩm phán cũng trở nên tái xanh. Chiếc búa gỗ nện xuống bàn xử án, âm thanh vang dội khắp phòng xử. Thẩm phán tuyên bố rõ ràng: trước pháp luật, mọi người đều bình đẳng, “không một thân phận nào có thể trở thành lá chắn cho tội ác.”

Bản án cuối cùng dài tới 43 trang, ghi lại từng hành vi phạm tội của chúng như những lời tố cáo đẫm máu. Do phạm các tội giết người, h.ấ.p d.i.ê.m, cướp tài sản và trộm cắp, Thi Chính Tán, Ngô Chính Tra và Diệp Trường Phong đều bị tuyên án tử hình. Báo ứng cuối cùng cũng đến, nhưng mạng sống của chúng cũng không thể nào đổi lại được người nữ cảnh sát tốt bụng mang tên Uông Thiến Thiến.

Vậy rốt cuộc, một nữ cảnh sát có tiền đồ rộng mở, lại đã gặp gỡ 3 kẻ ác như bước ra từ địa ngục này bằng cách nào?

Thi Chính Tán sinh năm 1978, tại làng Ngư Liêu, huyện Thương Nam. Ngay từ nhỏ, hắn đã không thích học hành, chỉ nghĩ đến việc kiếm tiền nhanh bằng con đường tắt. Lớn lên, suy nghĩ đó càng trở nên cực đoan hơn, và trước khi gây ra vụ án này, hắn ta đã bị bắt vì trộm cắp tới 18 lần. Sau khi ra tù, những vụ trộm vặt đã không còn khiến hắn ta thỏa mãn, mà trong đầu chỉ còn ý nghĩ làm một phi vụ lớn để đổi đời chỉ sau một đêm. Chính sự liều lĩnh cùng kinh nghiệm tù tội đã khiến hắn trở thành kẻ cầm đầu của nhóm.

Ngô Chính Tra sinh năm 1970, là người lớn tuổi nhất trong nhóm, đồng thời cũng là bạn tù của Chính Tán. Tuy lớn tuổi hơn, nhưng trong nhóm, hắn lại đóng vai trò là kẻ ra tay trực tiếp, sẵn sàng làm những việc tàn nhẫn nhất. Còn Trường Phong, sinh sau năm 1980, khi gây án mới 24 tuổi, là kẻ trẻ nhất. Nếu như hai tên kia đã trượt dài trong tội lỗi từ lâu, thì hắn ta lại giống như bị cuốn theo, không có học vấn, không nghề nghiệp, nhưng lại rất khỏe mạnh, toàn bộ sức lực đều dùng vào con đường sai trái.

Theo kế hoạch của Chính Tán, mục tiêu của cả nhóm rất rõ ràng: chuyên nhắm vào những phụ nữ đi một mình, lái xe sang, bởi vì theo chúng, những người này vừa có tiền, lại dễ bị khống chế — một ‘con mồi hoàn hảo’ trong mắt chúng.

Để thực hiện trót lọt, chúng còn chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Trước hết là thuê một chiếc xe cũ để tiện đi lại dò xét mục tiêu, đồng thời mua đầy đủ công cụ gây án như súng nhựa giả, dây thừng chắc, băng keo bản lớn để trói và bịt miệng nạn nhân. Ngoài ra, găng tay cũng được chuẩn bị để tránh lưu lại dấu vân tay. Thậm chí, chúng còn mang theo xẻng và cuốc — bởi vì ngay từ đầu, việc giết người và chôn xác đã nằm sẵn trong kế hoạch.

Chính điều này cho thấy, chúng hiểu rất rõ rằng một khi bị bắt thì chỉ có con đường chết, vì vậy đã lựa chọn cách làm đến cùng: cướp xong thì giết người diệt khẩu, để không để lại bất kỳ hậu họa nào về sau.

Từ khoảng cuối tháng 9 năm 2010, 3 kẻ này bắt đầu “tập dượt”. Mục tiêu đầu tiên của chúng là một người phụ nữ họ Tô ở Thương Nam, thường xuyên lái chiếc Porsche màu đỏ đi một mình. Chúng theo dõi nhiều ngày, nắm rõ lịch trình, chỉ chờ thời cơ ra tay. Tuy nhiên, do người phụ nữ này rất cảnh giác và thường xuất hiện ở nơi đông người, nên chúng không tìm được cơ hội, vì vậy buộc phải từ bỏ và chuyển sang mục tiêu khác.

Không lâu sau đó, vào ngày 24 tháng 9 năm 2010, chúng khống chế một người phụ nữ họ Viên. Sau khi cướp sạch tài sản, cả 3 tiếp tục gây ra hành vi tàn bạo, rồi ra tay sát hại và vứt xác ở vùng hoang vắng. Đây cũng chính là lần đầu tiên chúng phối hợp giết người, và vì trót lọt nên từ đó chúng càng trở nên liều lĩnh hơn.

Chỉ 3 ngày sau, chúng lại đến huyện Bình Dương, dùng thủ đoạn tương tự để gây án — vẫn là cướp, rồi hiếp, sau đó giết người. Cùng ngày hôm đó, chúng quay lại Thương Nam, tiếp tục nhắm vào một người phụ nữ đi một mình. Lần này, chúng định lặp lại cách làm cũ, đưa nạn nhân đến nơi hẻo lánh để sát hại.

Tuy nhiên, điều chúng không ngờ tới là người phụ nữ bị trói trong cốp xe đã liều mạng tự cứu mình. Bằng ý chí sinh tồn mạnh mẽ, cô đã tháo được dây trói, mở cốp xe và nhảy xuống trong lúc xe đang chạy. Chính sự việc này đã trở thành lời cảnh báo cho cả nhóm: để lại người sống chính là mối nguy lớn nhất.

Thế nhưng, thay vì dừng lại, chúng lại trở nên tàn nhẫn hơn. Và cũng chính lúc này, chúng không hề biết rằng mục tiêu tiếp theo của mình… lại là một nữ cảnh sát.

Uông Thiến Thiến sinh năm 1973, lớn lên tại trấn Linh Khê, huyện Thương Nam. Nhờ học lực tốt, sau khi tốt nghiệp, cô trở thành cảnh sát hình sự của Công an huyện Thương Nam. Trong đội điều tra, nơi đa phần là nam giới, cô nổi bật không chỉ vì ngoại hình xinh đẹp, cao ráo — được đồng nghiệp gọi là “cảnh hoa” — mà còn bởi năng lực nghiệp vụ xuất sắc.

Với sự tỉ mỉ và dũng cảm, cô đã tham gia nhiều vụ án lớn, trong đó nổi bật là vụ án tài chính ở Phàn Sơn năm 2008, liên quan đến hơn 2 tỷ nhân dân tệ (khoảng 7.000 tỷ đồng) và hơn 2000 người. Dù vụ án phức tạp như một mớ bòng bong, nhưng chính cô đã đóng vai trò quan trọng trong quá trình điều tra, khiến nhiều đồng nghiệp kỳ cựu cũng phải nể phục.

Không chỉ thành công trong sự nghiệp, cuộc sống gia đình của cô cũng rất hạnh phúc. Chồng cô là phó thị trấn, gia đình chồng có điều kiện kinh tế tốt, và cô còn có một cô con gái đang học tiểu học. Dù công việc bận rộn, cô vẫn luôn cố gắng dành thời gian để đón con, bởi trong lòng luôn cảm thấy có lỗi vì không thể ở bên con như những người mẹ khác.

Không lâu trước đó, chồng cô vừa mua cho cô một chiếc BMW X1 màu trắng để tiện đi lại. Đây vốn là món quà thể hiện tình cảm của gia đình, nhưng không ai ngờ rằng, chiếc xe còn chưa kịp đăng ký biển số, lại trở thành nguyên nhân dẫn đến bi kịch.

Thời điểm bước sang kỳ nghỉ Quốc khánh năm 2010, do bận xử lý một vụ án lớn, Thiến Thiến phải làm việc liên tục. Mãi đến ngày 07 tháng 10 năm 2010, công việc mới tạm vơi bớt nên cô có thể tan ca sớm. Chiều hôm đó, cô tranh thủ làm nốt phần việc còn lại để đi đón con gái. Ngoài ra, cô còn dự định ghé chợ mua một ít đồ ăn vặt mà con gái thích.

Sau khi tan làm, cô lái chiếc BMW mới, trong tâm trạng vui vẻ, tiến vào bãi đỗ xe của khu chợ sâm nhung cũ tại trấn Linh Khê. Trong đầu Thiến Thiến lúc này chỉ toàn là hình ảnh cô con gái đã mấy ngày chưa gặp. Vì vậy, khi nghĩ đến cảnh con bé sẽ chạy đến ôm lấy mình, cô gần như không hề để ý rằng, trong bóng tối của bãi đỗ xe, đã có 3 cặp mắt lạnh lẽo âm thầm theo dõi và nhắm thẳng vào chiếc xe của cô.

Khoảng hơn 17 giờ, Thiến Thiến xách theo một túi lớn đầy đồ ăn vặt, hài lòng quay lại bãi xe. Cô vừa khe khẽ hát, vừa bấm mở khóa cửa. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc cô vừa bước vào xe, nguy hiểm lập tức ập đến.

Một bóng đen từ phía sau bất ngờ lao tới. Một bàn tay thô ráp bịt chặt miệng cô, trong khi tay còn lại dùng một vật lạnh cứng dí vào lưng. “Đừng động đậy, động là giết!” — giọng một người đàn ông gằn lên sát bên tai.

Làm cảnh sát hình sự nhiều năm, nhưng Thiến Thiến chưa từng rơi vào tình huống như vậy. Sau giây phút hoảng hốt, cô nhanh chóng nhận ra mình đã bị nhắm đến. Chỉ trong tích tắc, cô phán đoán đây là một vụ cướp có tổ chức — đối phương có hung khí, ít nhất 3 người, và rõ ràng là đã quen tay.

Trên người không có vũ khí, nếu chống trả chỉ có thể mất mạng ngay lập tức. Vì vậy, để giữ mạng, cô không giãy giụa, mặc cho chúng đẩy mình vào xe. Gần như cùng lúc, 2 tên khác cũng chui vào ghế sau, kẹp cô ở giữa, còn kẻ đe dọa ban đầu thì ngồi vào ghế lái. Chiếc xe nhanh chóng rời khỏi bãi đỗ.

Lúc này, Thiến Thiến buộc mình phải bình tĩnh, đầu óc liên tục suy tính cách đối phó. Nhìn cách hành động thuần thục của chúng, cô biết đây chắc chắn không phải lần đầu. Mục đích của chúng rất có thể là tiền. Vì vậy, cô chủ động lên tiếng để ổn định tình hình: “Các anh cần tiền đúng không? Tôi đưa hết, đừng làm hại người là được…”

Tuy nhiên, đám người đó hoàn toàn không để ý. Chúng lập tức lục soát, giật lấy túi xách của cô. Bên trong chỉ có 1.870 tệ (khoảng 6,1 triệu đồng), số tiền ít ỏi khiến chúng tỏ ra vô cùng bực bội. Tiếp đó, chúng tìm thấy vài thẻ ngân hàng, rồi dùng dao dí vào cổ cô, ép phải khai mật khẩu.

Sau khi lấy được mật khẩu, một tên xuống xe đi rút tiền. Nhưng chỉ một lúc sau, hắn quay lại với vẻ mặt đầy khó chịu và tức giận: “Trong thẻ có mỗi 2.700 tệ? Đi BMW mà có từng này tiền, đùa bọn tao à?” (khoảng 8,8 triệu đồng)

Tổng số tiền chưa đến 5.000 tệ (chưa tới 16 triệu đồng) khiến chúng càng thêm nổi điên, bởi ban đầu chúng định làm một phi vụ lớn. Vì vậy, bọn này bắt đầu giật lấy trang sức và đồng hồ trên người cô, động tác ngày càng thô bạo.

Đúng lúc hỗn loạn, từ ngăn kín trong túi của Thiến Thiến rơi ra một cuốn sổ màu xanh đậm. Một tên nhặt lên, vừa mở ra xem, sắc mặt lập tức tái mét. Hắn hít một hơi lạnh, lắp bắp: “Anh… anh ơi… đây là cảnh sát…”

Không khí trong xe lập tức đông cứng. Cả 3 nhìn nhau, trong đầu cùng lóe lên một suy nghĩ — chúng đã đụng phải một đối tượng không hề đơn giản. Người phụ nữ này… lại là một cảnh sát hình sự dày dạn kinh nghiệm.

Ngay lập tức, chúng nhận ra rằng suốt quãng đường vừa rồi, từ khuôn mặt, giọng nói đến từng hành động của bọn chúng, rất có thể đã bị cô ghi nhớ hết. Nếu thả cô đi, chẳng khác nào tự tìm đường chết. Chính vì vậy, tấm thẻ cảnh sát nhỏ bé ấy… trong khoảnh khắc này lại trở thành thứ đẩy cô đến gần cái chết.

Thiến Thiến cũng lập tức hiểu ra sát khí trong ánh mắt của chúng. Tim cô chùng xuống. Cô biết, bước tiếp theo của chúng… chính là lấy mạng mình. Nhưng dù vậy, cô vẫn cố gắng nói: “Các anh nghe tôi nói… tôi đảm bảo không truy cứu. Cướp chút tiền này không đến mức tử hình… các anh không đáng vì thế mà hủy cả đời…”

Thế nhưng, những lời này hoàn toàn vô nghĩa đối với 3 kẻ đã nhúng tay vào quá nhiều tội ác. Trên người chúng đã gây ra không chỉ một vụ cướp, mà còn cả h.ấ.p d.i.ê.m và g.i.ế.t n.g.ư.ờ.i, mỗi tội cũng đủ khiến chúng bị xử tử.

Lúc này, Thi Chính Tán lạnh lùng lên tiếng: “Làm theo cách cũ.”

Hai tên còn lại lập tức gật đầu. Một tên lấy ra một miếng vải, đổ thuốc lên, rồi bất ngờ bịt chặt miệng Thiến Thiến. Cô vùng vẫy dữ dội, nhưng không lâu sau đã ngất đi.

Khi tỉnh lại, miệng cô đã bị băng keo bịt kín, tay chân bị trói chặt. Lúc này đã là 23 giờ, bên ngoài cửa xe chỉ còn một màu đen đặc, thỉnh thoảng lóe lên vài tấm biển chỉ đường. Chiếc xe đã rời khỏi Chiết Giang… tiến vào Phúc Kiến.

Cùng thời điểm đó, tại Thương Nam, gia đình cô đang lo lắng đến phát hoảng. Con gái cô vì không đợi được mẹ đến đón nên đã tự về nhà. Khi nghe con nói vậy, chồng cô lập tức gọi điện, nhưng điện thoại đã tắt máy.

Ban đầu, anh nghĩ có thể vợ đột xuất có nhiệm vụ — chuyện này vốn không hiếm. Thế nhưng, thời gian trôi qua từng phút, đến 0 giờ, người vợ vẫn chưa về, trong lòng anh bắt đầu dấy lên dự cảm bất an.

Anh lập tức liên hệ với đơn vị của vợ, nhưng nhận được câu trả lời rằng cô đã tan làm từ sớm, hôm đó cũng không có nhiệm vụ. Chính điều này khiến anh thực sự hoảng sợ, và ngay lập tức báo cảnh sát.

Sau khi nhận được tin báo, công an thành phố và huyện lập tức căng thẳng. Một nữ cảnh sát hình sự dày dạn kinh nghiệm lại mất tích — đây là vụ việc cực kỳ nghiêm trọng. Tổ chuyên án được thành lập ngay trong đêm.

Thông qua việc rà soát và kiểm tra camera, cảnh sát nhanh chóng xác định được hình dạng của 3 nghi phạm, đồng thời lần theo lộ trình của chiếc BMW — hướng di chuyển là đi về phía nam, tiến vào Phúc Kiến.

Vụ án trở nên cực kỳ cấp bách. Ngay sau đó, cảnh sát Chiết Giang lập tức liên hệ với cảnh sát Phúc Kiến, hai bên phối hợp truy bắt. Và không lâu sau, hành tung của chiếc xe nghi phạm đã được xác định.

Rạng sáng ngày 9 tháng 10 năm 2010, tức là chỉ một ngày sau khi Thiến Thiến bị hại, cảnh sát đã bố trí mai phục tại huyện Chính Hòa, tỉnh Phúc Kiến. Lúc này, khi Chính Tán, Chính Tra và Trường Phong vẫn đang lái xe, mơ đến chuyện bán chiếc BMW để chia tiền, thì bất ngờ nhiều xe cảnh sát ập tới bao vây.

Cả 3 chưa kịp phản ứng đã bị kéo ra khỏi xe, quật ngã xuống đất và khống chế tại chỗ. Người đã bị bắt, nhưng tất cả cảnh sát lúc đó đều chùng lòng — bởi trên xe… không có Thiến Thiến.

Ngay trong đêm, công tác thẩm vấn được tiến hành. Trước những chứng cứ không thể chối cãi, tâm lý của chúng nhanh chóng sụp đổ. Từng chi tiết về quá trình cướp, hiếp, giết và chôn xác… đều bị khai ra.

Thực tế, ngay từ thời điểm tổ chuyên án được thành lập, 3 kẻ này đã di chuyển đến Phúc Đỉnh, Phúc Kiến — cách hiện trường hàng trăm km. Chúng lái chiếc BMW trắng mới của Thiến Thiến, rẽ vào một con đường đất hoang vắng.

Khoảng hơn 3 giờ sáng, xe dừng lại dưới một sườn đồi. Cả 3 xuống xe — 2 tên cầm đèn pin, 1 tên vác cuốc, bắt đầu đào hố ngay ven đường. Dưới ánh trăng, bóng của chúng kéo dài trên mặt đất, trông chẳng khác nào những bóng ma.

Trong xe, Thiến Thiến vẫn chưa từ bỏ. Trên đường đi, lợi dụng lúc 2 tên canh giữ buồn ngủ, cô đã âm thầm dùng ngón tay cạy dây trói. Đồng thời, cô giữ vẻ bình tĩnh, giả vờ không có chuyện gì xảy ra.

Khi trong xe không có ai, cô nhận ra đây chính là cơ hội. Chỉ cần tháo được dây trói, mở điện thoại gửi vị trí, dù chỉ một tín hiệu nhỏ, đồng đội của cô chắc chắn sẽ tìm cách cứu cô.

Thế nhưng, đúng lúc đó, cửa xe bất ngờ bị kéo bật ra. Chính Tán lao tới, nắm chặt cổ chân cô, thô bạo kéo cô xuống xe. Chiếc điện thoại vừa kịp cầm trong tay rơi xuống đất, hắn giẫm mạnh xuống, nghiền nát, rồi lạnh lùng nói: “Đến địa bàn của tao rồi, đừng phí công nữa.”

Thiến Thiến khuỵu xuống, quỳ gối trên đất. Cô vừa khóc vừa van xin: “Các anh cần tiền đúng không? Nhà chồng tôi có tiền, các anh nói bao nhiêu cũng được… xin tha cho tôi một mạng…”

Nhưng không ai đáp lại, chúng chỉ kéo cô vào bụi cỏ bên đường. Trong khoảng thời gian sau đó, cô phải trải qua địa ngục còn đáng sợ hơn cái chết. Cả 3 kẻ này thay nhau xâm hại cô một cách tàn nhẫn.

Trong tuyệt vọng, ý nghĩ về con gái lại trỗi dậy. Bản năng sinh tồn khiến cô tiếp tục cầu xin: “Các anh cũng có gia đình chứ? Tôi có con gái… nó còn học tiểu học… đứa bé không thể không có mẹ… xin các anh tha cho tôi… tôi thề sẽ không nói gì…”

Thế nhưng, những lời cầu xin tuyệt vọng nhất của một người mẹ… vẫn không thể đánh thức chút lương tri nào trong chúng.

Sau đó, chúng kéo cơ thể đã kiệt quệ của cô, ném thẳng xuống hố. Một nữ cảnh sát giỏi giang, sau khi chịu đủ mọi tra tấn và nhục nhã, đã bị chôn sống một cách dã man giữa núi hoang Phúc Kiến.

Cuộc đời của Uông Thiến Thiến dừng lại mãi mãi ở tuổi 37.

Gây án xong, bọn chúng lái chiếc BMW trắng rời đi. Tuy nhiên, không lâu sau, cả nhóm đã bị cảnh sát Phúc Kiến bắt giữ. Sau khi bị bắt, cả 3 tên nhanh chóng khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội, rồi dẫn cảnh sát quay lại hiện trường ở Phúc Đỉnh để chỉ điểm.

Khi đó, nhiều cảnh sát có mặt đã không kìm được nước mắt. Trong số họ, có không ít người là đồng nghiệp, là chiến hữu của cô. Người từng là “cảnh hoa” xinh đẹp, giỏi giang, luôn vui vẻ… giờ đây lại phải để chính tay họ đào lên từ lòng đất lạnh.

Vụ án được tuyên án vào ngày 5 tháng 5 năm 2011. Ngoài 3 kẻ trực tiếp gây án, còn có nhiều đối tượng liên quan khác, vì vậy tổng cộng 13 bị cáo đã bị kết án tử hình. Đến ngày 21 tháng 6 năm 2012, cuộc đời tội ác của bọn chúng chính thức khép lại. Công lý đã được thực thi, nhưng với gia đình nạn nhân, vết thương ấy sẽ không bao giờ lành.








Bi kịch của Uông Thiến Thiến khiến người ta không khỏi suy ngẫm. Trong cuộc sống, có rất nhiều nguy hiểm ẩn giấu mà ta không thể nhìn thấy. Không ít người vì để lộ tài sản hoặc trở thành mục tiêu của kẻ xấu mà gặp nạn. Vì vậy, phụ nữ ở bất kỳ đâu cũng cần nâng cao cảnh giác, ngay cả ở những nơi đông người.

Share:

Bí ẩn những giấc mơ: Cánh cửa tâm linh hay chỉ là những mảnh ghép tiềm thức?

 Trong thế giới tâm linh, giấc mơ không đơn thuần là sự tái hiện những hình ảnh của bộ não khi ngủ, mà nó còn được xem là một "kênh truyền dẫn" giữa thế giới thực tại và cõi vô hình. Nhiều người tin rằng khi thân thể chìm vào giấc ngủ sâu, linh hồn sẽ tạm rời khỏi thể xác để chu du qua các tầng không gian khác nhau, nơi ranh giới giữa quá khứ, hiện tại và tương lai bị xóa nhòa. Chính vì vậy, có những giấc mơ sống động đến lạ kỳ, mang theo những thông điệp hoặc cảnh báo về những sự kiện chưa xảy ra, giúp chủ nhân chuẩn bị tâm thế trước những biến cố hoặc cơ duyên sắp tới của cuộc đời.



Sự linh ứng của giấc mơ thường xuất hiện qua những biểu tượng ẩn dụ hoặc những cuộc gặp gỡ với những người đã khuất. Theo quan niệm dân gian, nếu bạn mơ thấy nước, lửa, hoặc những con số lặp đi lặp lại, đó có thể là sự sắp đặt của năng lượng vũ trụ muốn dẫn lối cho bạn. Đặc biệt, những giấc mơ về người thân đã mất thường được coi là sự "về báo" để dặn dò hoặc chỉ điểm về một mối nguy hiểm đang rình rập. Tuy nhiên, ranh giới giữa điềm báo và ảo giác do căng thẳng (stress) rất mong manh; một giấc mơ mang tính tiên tri thực sự thường đi kèm với cảm giác rõ nét như đang sống trong đó và sự thôi thúc mãnh liệt ngay khi bạn vừa tỉnh giấc.


Để thấu hiểu và tận dụng năng lượng từ những điềm báo này, bạn cần học cách lắng nghe trực giác của chính mình thay vì quá hoang mang hay sợ hãi. Nếu thường xuyên gặp phải những giấc mơ lặp lại hoặc có tính chất cảnh báo, hãy thử giữ một cuốn nhật ký nhỏ bên cạnh giường để ghi lại ngay những chi tiết quan trọng trước khi chúng bị xóa nhòa bởi ánh mặt trời. Hãy nhớ rằng, dù giấc mơ có là điềm báo hay không, tâm thế bình tĩnh và tích cực của bạn chính là chìa khóa mạnh mẽ nhất để xoay chuyển vận mệnh. Những giấc mơ giống như một bản đồ tham khảo, còn việc đi theo hướng nào để đạt được bình an vẫn nằm trong tay bạn

Share:

Bản vẽ nhà Lù A Câu

 





Bản hoàn thiện 80%










Thông tin khách hàng

Lù A Câu

Sinh ngày 13/5/1977

Giới tính: Nam

Số ĐT: 

Địa chỉ: Thôn Púng Luông, xã Púng Luông, tỉnh Lào Cai.

Diện tích đất: 500m

Năm xây dựng: 2018

Thời điểm bắt đầu sử dụng: 2014

HIỆN TRẠNG NHÀ Ở

Làm ăn khó khăn

Hay ốm đau

Gia đình hay mâu thuẫn

YÊU CẦU CỦA KHÁCH

Xử lý phong thủy cho phù hợp để làm ăn thuận lợi.

YÊU CẦU TƯ VẤN



Xem tổng thể phong thủy

Xem hướng nhà

Thiết kế xây dựng nhà xưởng bên tay trái

Bố trí nội thất

Bàn thờ

Xem ngày giờ

Đặc điểm đối tượng khách hàng:

Khách hàng được chọn làm thí điểm tại Vùng và  miễn giảm gia cảnh nên được miễn giảm, hỗ trợ phí

Tổng phí dịch vụ ước tính:  18 triệu

Thực thu: 4 triệu

Giảm :77 %

KẾT QUẢ KHẢO SÁT PHONG THỦY

Nhà hướng:

La kinh: Đông Bắc

La bàn: gần Đông Nam

Hướng cổng: gần Tây Bắc

Cưả nhà vệ sinh và hướng bồn cầu hiện tại: Đông Bắc

Bếp: Tây Bắc

2 cửa phòng ngủ: Tây Nam và Đông Bắc

Khó khăn khi đo: trước cửa nhà, nhà vệ sinh và nhà bếp quá nhiều đồ vật bằng sắt, máy móc gây nhiễu.

Nhận định: kiến trúc nhà đẹp, trong nhà nhiều vật dụng mang năng lượng dương mạnh, khí bị bế khó lưu thông khiến người trong nhà dễ đau đầu, cáu gắt, khó ngủ

Nguy hiểm:  Có xưởng chế biến trà hoạt động thường xuyên ở vị trí Bạch Hổ nhô cao lên (nhìn từ ngoài cổng vào)

Minh Đường ( Chu Tước) : từ trong nhà nhìn ra

Huyền Vũ sau lưng nhà nghiên và có vực.

HƯỚNG XỬ LÝ

Xử lý: Bạch Hổ hạ thấp mái nhà xưởng (bắt buộc)

Nhà xưởng phía trước phải ngăn vách, yêu cầu hoạt động bên trong xưởng bên ngoài không nhìn thấy được.

Chỉnh lại hướng bếp, ngưng sử dụng bồn vệ sinh ở phòng tắm, thay đổi đầu giường ngủ của 2 vợ chồng

Sau lưng nhà bồi thêm đất cho bằng phẳng, chuyển gà vịt ra xa, xuống dưới vực nuôi.

Căn nhà máy dự tính làm phía bên trái phải cao hơn bên phải








Share:

Vụ án Nhiếp Thụ Bâng

 MỘT KẺ G/I/Ế/T NGƯỜI BƯỚC VÀO TÒA, LIÊN TỤC NHẬN TỘI, THẬM CHÍ CẦU XIN BỊ KẾT ÁN… NHƯNG ĐIỀU KỲ LẠ LÀ — TỪ CÔNG AN, KIỂM SÁT CHO ĐẾN TÒA ÁN — TẤT CẢ ĐỀU ĐANG CỐ CHỨNG MINH HẮN VÔ TỘI. NGHE VÔ LÝ ĐÚNG KHÔNG? 

NHƯNG BẤT NGỜ NẰM Ở ĐÂY: NẾU HẮN THỰC SỰ CÓ TỘI… THÌ NGƯỜI ĐÃ BỊ X/Ử B/Ắ/N 21 NĂM TRƯỚC — RỐT CUỘC LÀ AI?






Sở dĩ xuất hiện cảnh tượng kỳ lạ như vậy là vì một vụ oan sai của một thanh niên vô tội cách đây hơn 30 năm.

Câu chuyện bắt đầu từ một vụ án mạng ở thôn Khổng Trại, thành phố Thạch Gia Trang, tỉnh Hà Bắc. Ngày 5/8/1994, nữ công nhân Khang Lan của một nhà máy thủy lực mất tích sau giờ tan ca. Gia đình lo lắng tìm kiếm khắp nơi, mãi đến 6 ngày sau mới phát hiện cảnh tượng mà họ không bao giờ muốn thấy: trong cánh đồng ngô phía tây đầu làng, dưới vẻ xanh tươi lay động của lá ngô trong gió, lại ẩn giấu một thi thể phụ nữ đang phân hủy, bốc mùi. Quần áo nạn nhân bị lột sạch, và sau khi nhận dạng, xác định đó chính là Khang Lan.

Cảnh sát ban đầu nhận định đây là vụ hấp diêm rồi g/i/ế/t người. Qua điều tra dân làng, họ có được một manh mối: từ đầu mùa hè, thường xuất hiện một thanh niên khoảng 20 tuổi hay theo dõi phụ nữ đi vệ sinh. Người dân còn nhớ rõ anh ta đi một chiếc xe đạp leo núi màu xanh. Dựa vào chiếc xe này, chỉ trong một tháng, cảnh sát đã bắt được “hung thủ” – Nhiếp Thụ Bân.

Nhiếp Thụ Bân sinh ra tại thôn Hạ Niếp Trang, thành phố Lộc Tuyền, Thạch Gia Trang, là công nhân một nhà máy cơ khí. Khi bị bắt ngày 23/9/1994, anh chưa đầy 20 tuổi. Lý do chính để cảnh sát nghi ngờ anh là vì anh có một chiếc xe đạp leo núi màu xanh.

Sau khi bị bắt 6 ngày, Nhiếp Thụ Bân đã “thú nhận” tội phạm. Chỉ dựa vào lời khai này, ngày 15/3/1995, tòa án trung cấp Thạch Gia Trang tuyên án tử hình. Tòa án cấp cao Hà Bắc xử phúc thẩm vẫn giữ nguyên bản án.

Gia đình anh không thể chấp nhận. Cha mẹ anh nói rằng từ nhỏ con họ còn không dám g/i/ế/t gà, họ luôn tin rằng một ngày nào đó con mình sẽ được minh oan. Nhưng ngày 28/4/1995, khi cha anh như thường lệ mang quần áo đến thăm, lại được báo rằng không cần đến nữa — vì con trai ông đã bị xử bắn từ ngày hôm trước. Điều đáng nói là cơ quan tư pháp thậm chí còn không thông báo cho gia đình.

Cú sốc này khiến cha anh suy sụp, năm sau uống cả lọ thuốc ngủ 44. Dù được cứu sống, ông bị liệt nửa người. Mười năm trôi qua, cha mẹ Nhiếp Thụ Bân vẫn không thể thoát khỏi nỗi đau mất con và luôn tự hỏi: vì sao tòa án lại kết luận con họ là kẻ g/i/ế/t người?

Trong khi đó, những người xử lý vụ án năm xưa đã thăng chức, không ai còn quan tâm vụ án có oan hay không.

Mãi đến năm 2005, một bài báo đã khiến dư luận nhớ lại vụ việc. Trước Tết năm đó, tại huyện Huỳnh Dương, Hà Nam, cảnh sát phát hiện một người đàn ông tên Vương Thư Kim (quê Hà Bắc) có nhiều biểu hiện đáng nghi: không bao giờ về quê ăn Tết và rất hoảng sợ khi thấy cảnh sát. Sau khi bị thẩm vấn, hắn khai rằng từ 1993 đến 1995 đã thực hiện 6 vụ h/ấ/p d/i/ê/m và g/i/ế/t 4 người.

Người phụ trách điều tra là Phó cục trưởng công an huyện Quảng Bình, Hà Bắc – Trịnh Thành Nguyệt. Ông đưa Vương Thư Kim đi nhận dạng hiện trường, và 3 vụ án được xác nhận. Riêng một vụ xảy ra tại thôn Khổng Trại thì được thông báo rằng hung thủ đã bị xử bắn 10 năm trước — chính là vụ của Nhiếp Thụ Bân.

Một vụ án nhưng lại có hai “hung thủ”, khiến gia đình Nhiếp phẫn nộ và cũng khiến Trịnh Thành Nguyệt nghi ngờ Nhiếp Thụ Bân vô tội. Khi xem lại hồ sơ cũ, ông tức giận đến run người: không hề có tinh dịch, tóc hay dấu vân tay của Nhiếp Thụ Bân tại hiện trường. Bằng chứng duy nhất là lời thú tội.

Nhưng ngay cả lời thú tội này cũng đầy sơ hở: Nhiếp Thụ Bân bị nói lắp nặng, theo luật, lời khai phải ghi lại nguyên văn, kể cả chỗ lắp bắp. Thế nhưng bản cung không hề có một chữ thừa nào, và chỉ trong 2 giờ đã hoàn thành hàng nghìn chữ — điều hoàn toàn phi lý.

Cha của Trịnh Thành Nguyệt từng là nạn nhân của án oan và phải hơn 10 năm mới được minh oan. Ông luôn nhớ lời cha: “Cảnh sát không bao giờ được nói dối.” Vì vậy, ông quyết định theo đuổi vụ việc này.

Cùng lúc đó, Phó tổng biên tập báo Thương Báo Hà Nam – Mã Vân Long – cũng chú ý vụ việc và đăng bài “Một vụ án hai hung thủ, ai mới là kẻ thật sự?”. Bài báo nhanh chóng được hơn 100 tờ báo lớn đăng lại.

Công an tỉnh Hà Bắc lập tổ điều tra đặc biệt. Gia đình Nhiếp Thụ Bân cuối cùng cũng nhìn thấy hy vọng. Nhưng không ai ngờ rằng, họ sẽ phải chờ thêm rất lâu…


Không rõ vì sao, cuộc điều tra sau đó lại rơi vào bế tắc. Hơn nữa, vào tháng 3/2006, khi Viện kiểm sát Hàm Đan truy tố Vương Thư Kim, ba vụ hấp d/i/ê/m – g/i/ế/t người khác đều bị đưa ra xét xử, nhưng riêng vụ Khang Lan lại bị bỏ sót.

Sau đó, Vương Thư Kim nhiều lần khai nhận vụ án này tại tòa, nhưng đều bị thẩm phán ngắt lời với lý do “đừng nói những chuyện không liên quan”. Điều này khiến chính hắn cũng không thể hiểu nổi — hắn cho rằng đây là tình tiết lập công lớn, vậy mà lại không được nhắc đến.

Trong khi đó, phía cơ quan tố tụng lại cho rằng chứng cứ buộc tội Nhiếp Thụ Bân là “rõ ràng”, hoàn toàn không có chuyện g/i/ế/t nhầm hay oan sai. Họ nói rằng nếu công an không có hàng loạt chứng cứ thì không thể chỉ dựa vào một lời khai để kết luận một người là hung thủ.

Họ cũng cho rằng dù Vương Thư Kim chủ động nhận tội, nhưng điều đó không có nghĩa hắn chính là hung thủ của vụ án này. Lý do là trước đây hắn từng làm việc gần hiện trường, nên biết tình tiết vụ án là chuyện bình thường; hơn nữa, thời điểm đó nhiều người cũng biết địa điểm xảy ra vụ việc.

Kết quả cuối cùng khiến người ta thất vọng: ngày 12/3/2007, Tòa án trung cấp Hàm Đan tuyên án tử hình Vương Thư Kim về tội g/i/ế/t người, nhưng lại phủ nhận việc hắn g/i/ế/t Khang Lan.

Tin này khiến tất cả mọi người lo lắng: nếu Vương Thư Kim bị xử bắn, thì Nhiếp Thụ Bân sẽ vĩnh viễn mất cơ hội được minh oan.

Luật sư của gia đình Nhiếp — Lý Thụ Đình — đã khiếu nại lên Tòa án tối cao. Nhưng tòa yêu cầu cung cấp bản án, trong khi gia đình Nhiếp chưa bao giờ nhận được. Họ nhiều lần đến xin nhưng đều bị từ chối.

Nơi duy nhất còn có thể lấy được bản án là gia đình nạn nhân Khang Lan. Nhưng cha mẹ Khang Lan căm ghét gia đình Nhiếp, không muốn gặp mặt, càng không thể giúp “kẻ thù” lật lại vụ án.

Để lấy được bản án, Lý Thụ Đình nhiều lần đến nhà họ Khang, dù bị mắng chửi vẫn không bỏ cuộc. Ông thậm chí còn giúp gia đình Khang khiếu nại những cơ quan truyền thông xâm phạm quyền riêng tư của Khang Lan. Dần dần, cha Khang cũng bắt đầu hỏi thăm tiến triển vụ án.

Ngày 1/4/2007, khi Lý Thụ Đình lại đến, cha Khang lặng lẽ đặt một xấp tài liệu lên bàn — chính là bản án. Lý Thụ Đình mừng đến mức lập tức photo liền 20 bản.

Nhờ nỗ lực của ông, Tòa án tối cao cuối cùng đã thụ lý đơn khiếu nại. Nhưng rồi lại phải chờ thêm 7 năm — 7 năm dài đằng đẵng.

Trong suốt thời gian này:

- Vương Thư Kim luôn nghĩ mình “không qua nổi Tết”, nhưng cuối cùng lại trở thành người bị giam lâu nhất.

- Nhà báo Mã Vân Long bị sa thải vì tiếp tục phanh phui vụ án.

- Trịnh Thành Nguyệt bị gây áp lực, đến năm 2009 thì buộc phải nghỉ việc.

Luật sư Lý Thụ Đình cũng từng tuyệt vọng đến mức muốn tự tử, nhưng cuối cùng vẫn tiếp tục theo đuổi vụ án.

Dưới áp lực dư luận, ngày 25/6/2013, vụ án được xét xử phúc thẩm. Tại đây xuất hiện một cảnh tượng hiếm có: luật sư của Vương Thư Kim lại ra sức chứng minh hắn đã g/i/ế/t Khang Lan, còn công tố viên thì lại cố gắng bào chữa cho hắn.

Cuối cùng, tòa vẫn phủ nhận việc hắn gây án, với lý do lời khai có sai sót.

Ngay cả mẹ của Nhiếp Thụ Bân lúc đó cũng gần như tuyệt vọng. Nhưng những người theo đuổi vụ án vẫn không bỏ cuộc.

Chính sự kiên trì ấy, một năm sau, cuối cùng cũng phá vỡ được bức tường bế tắc…

Ngày 4/12/2014, Trung Quốc lần đầu tiên tổ chức Ngày Hiến pháp. Vụ án Nhiếp Thụ Bân một lần nữa bị đẩy lên tâm điểm dư luận.

Lần này, để tránh chủ nghĩa bảo hộ địa phương và hạn chế tiêu cực trong quá trình điều tra, Tòa án tối cao đã chỉ định Tòa án cấp cao tỉnh Sơn Đông tiến hành tái thẩm theo hình thức xét lại ở địa phương khác. Đây cũng là vụ án đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc được tái thẩm liên tỉnh.

Trong quá trình điều tra này, một chứng cứ cực kỳ quan trọng đã được làm rõ. Hóa ra ngay từ khi bị bắt, Vương Thư Kim đã khai một chi tiết chưa từng được công bố trước đó — ngay cả Nhiếp Thụ Bân cũng chưa từng nhắc đến.

Hắn khai rằng khi gây án, trên cánh tay Khang Lan có quấn một chùm chìa khóa, và hắn đã tiện tay ném nó xuống bên cạnh thi thể. Trong ảnh khám nghiệm hiện trường, quả thực có một chùm chìa khóa nằm cách thi thể khoảng 30cm — hoàn toàn trùng khớp với lời khai của hắn. Đây là chứng cứ mang tính loại trừ (chỉ hung thủ thật mới biết).

Cùng với chứng cứ này, ngày càng nhiều khuất tất dần bị phơi bày.

Trước hết, hồ sơ thẩm vấn của Nhiếp Thụ Bân bị thiếu. Anh bị bắt ngày 23/9/1994, nhưng suốt 5 ngày sau đó không hề có bất kỳ biên bản thẩm vấn nào. Mãi đến ngày 28/9 mới xuất hiện lời “thú tội” đầu tiên.

Vậy trong 5 ngày trước đó, chẳng lẽ không có thẩm vấn? Theo luật tố tụng, dù là lời khai nhận tội hay không nhận tội đều phải được ghi chép đầy đủ, nếu không là vi phạm quy trình tư pháp.

Phía điều tra giải thích rằng nghi phạm ban đầu thường không nhận tội, nên việc mất 5 ngày để “đột phá” là bình thường. Nhưng trong lời khai nhận tội, Nhiếp Thụ Bân lại nhiều lần nói: “Lần này tôi nói thật, trước đây đều là nói dối.” Rõ ràng trước đó anh đã từng khai, chỉ là những lời khai ấy bị cố tình che giấu.

Thứ hai, sau khi bị bắt, Nhiếp Thụ Bân đã 9 lần nhắc đến thời điểm gây án (trong đó 6 lần không thống nhất). Cảnh sát xác định thời gian Khang Lan tử vong là khoảng 5 giờ chiều.

Nhưng theo lời lãnh đạo nơi anh làm việc, hôm đó Nhiếp Thụ Bân vẫn đi làm bình thường. Nhà máy cách hiện trường khoảng 5km, đi xe đạp mất khoảng 20 phút, trong khi giờ tan ca cũng đúng 5 giờ. Như vậy, anh gần như không thể có mặt tại hiện trường vào thời điểm đó.

Để xác minh, cơ quan điều tra từng thu giữ bảng chấm công ngày hôm đó của đơn vị. Nhưng đến nay vẫn chưa trả lại, và tài liệu quan trọng này cũng không hề xuất hiện trong hồ sơ vụ án.

Nếu gia đình Nhiếp được tiếp cận hồ sơ đầy nghi vấn này sớm hơn, có lẽ sự thật đã được làm sáng tỏ từ lâu. Thế nhưng, hơn chục luật sư đã gọi cho thẩm phán không dưới 100 lần, vẫn không được quyền xem hồ sơ.

Sau một năm rưỡi điều tra kỹ lưỡng, Tòa án cấp cao Sơn Đông kết luận: chứng cứ trong vụ Nhiếp Thụ Bân không chắc chắn, không đầy đủ, không thể loại trừ khả năng người khác gây án. Họ kiến nghị Tòa án tối cao khởi động quy trình giám sát xét xử để xét lại vụ án.

Năm 2016, Tòa án tối cao ra phán quyết: việc bắt giữ Nhiếp Thụ Bân chỉ dựa trên phản ánh của quần chúng rằng anh “có vẻ giống hung thủ”, cơ quan điều tra không hề nắm được bất kỳ chứng cứ hay manh mối nào chứng minh anh phạm tội.

Hơn nữa:

- 5 ngày đầu không có biên bản thẩm vấn

- Bảng chấm công không được đưa vào hồ sơ

- Cơ quan điều tra không đưa ra được giải thích hợp lý

Những điều này vi phạm nghiêm trọng quy trình tố tụng.

Tính xác thực và hợp pháp của lời nhận tội bị nghi ngờ; lời khai mâu thuẫn, thay đổi nhiều lần, không loại trừ khả năng bị ép cung.

Cuối cùng, tòa tuyên bố Nhiếp Thụ Bân vô tội và bồi thường cho gia đình 2,68 triệu nhân dân tệ.

Ngày này cách thời điểm anh bị xử bắn tròn 21 năm.

“Công lý đến quá muộn… mạng sống của con tôi không thể quay lại. 21 năm này, anh nói có đáng không?”

 “Hôm nay có được kết quả vô tội, tôi thấy đáng.”

Nhìn lại vụ án này, nó chắc chắn sẽ trở thành một dấu ấn không thể xóa nhòa trong lịch sử pháp trị Trung Quốc.

Từ đó, ta thấy được cả mặt ác của con người — và cũng cảm nhận được sự lương thiện.

Trong cuộc “tiếp sức công lý” kéo dài này:

- Mã Vân Long mất việc

- Lý Thụ Đình bạc trắng tóc

- Trịnh Thành Nguyệt mang bệnh nặng và qua đời ngày 5/5/2022

Trước khi mất, ông từng nói với chị gái của Nhiếp Thụ Bân rằng sau khi ông qua đời, hãy dựng cho ông một tấm bia cạnh mộ Nhiếp Thụ Bân, trên đó khắc:

 “Cảnh sát nhân dân yêu nhân dân.”

Chính nhờ sự dấn thân không màng bản thân của họ, “làn gió công lý” cuối cùng cũng lay động được tấm màn đêm dày đặc.

Họ không chỉ giúp Nhiếp Thụ Bân, mà còn cứu lấy vô số “Nhiếp Thụ Bân” trong tương lai.

Trong lòng họ không chỉ có lợi ích, mà còn có một niềm tin thuần khiết — làm sao không khiến người ta rơi nước mắt?

Khi thế hệ này đã buông xuống áo giáp, liệu sẽ còn ai cầm lấy ngọn giáo trong tay họ, tiếp tục chiến đấu vì công lý?


Nếu bạn thấy câu chuyện này đáng để nhiều người biết hơn, hãy nhấn theo dõi để không bỏ lỡ những vụ án và góc khuất phía sau công lý mà ít ai kể.


Mỗi lượt theo dõi của bạn không chỉ là ủng hộ, mà còn là cách để những câu chuyện như thế này tiếp tục được lan tỏa — để công lý không bị lãng quên.

Biên tập bởi: Khánh Hà Kể Chuyện

Share:

Bài đăng nổi bật

MANG S.Ú.N.G GIẢ ĐI HÀNH NGHỀ, TÊN CƯỚP BỊ NẠN NHÂN NỮ BẮT LÀM NÔ LỆ T/Ù/G D/Ị/C/H SUỐT 3 NGÀY.

Đây có lẽ là tên cướp “xui xẻo” nhất thế giới… khi không những không lấy được gì, mà còn rơi vào một cơn ác mộng kéo dài suốt ba ngày sau đó...

Flag Counter

Bài mới đăng

Tổng số lượt xem trang

Cho Đặt Banner Quảng cáo

Ủng Hộ Chúng Tôi

Lưu trữ Blog

Quốc Gia Truy Cập

Flag Counter

Liên hệ Nhà thơ Hoàng Huy

Tên

Email *

Thông báo *

Like Fanpage Phong Thủy để cập nhật các thủ thuật mới nhất mỗi ngày OK Để sau