Gặp oán mà trả oán, oán ấy càng sâu; gặp oán mà hóa oán, mới là cao minh.
Người đời khi bị phản bội, bị hãm hại, tâm tất sinh giận.
Muốn nói cho hả, muốn tranh cho thắng, muốn trả cho đủ.
Ấy là thường tình của phàm tâm, chưa phải bản lĩnh của người từng trải.
Đi qua nhiều va vấp mới hiểu:
kẻ lao xuống bùn mà tranh thắng thua, rốt cuộc chỉ mang thêm bùn đất vào thân.
Người có khí độ, xử sự lại khác.
Thứ nhất, không hạ mình tranh chấp.
Kẻ tiểu nhân lấy ồn ào làm thế, lấy kích động làm kế.
Ngươi càng phản ứng, càng rơi vào cục diện của họ.
Chi bằng giữ miệng, tĩnh tâm, không biện bạch, không dây dưa.
Không phải không thể nói, mà là không đáng để nói.
Không phải yếu thế, mà là không cùng một đường.
Thứ hai, lấy đau làm lực.
Người nông cạn giữ hận trong lòng, ngày ngày tự đốt mình.
Người có chí thì lấy đó làm lửa, nung lại bản thân.
Chịu khó hơn một phần, kỷ luật hơn một phần,
lặng lẽ tiến lên từng bước.
Đến khi thành tựu hiển lộ, tự nhiên không cần lời nào biện giải.
Thứ ba, rời khỏi tầng thấp.
Trả đũa không phải khiến đối phương đau,
mà là khiến họ không còn chạm tới mình.
Ngày sau gặp lại, người vẫn quanh quẩn chốn cũ,
còn ta đã ở cảnh giới khác.
Không chung đường, không chung chí,
tự nhiên mọi ân oán cũng theo đó mà tan.
Cho nên, cao tay nhất không phải là trả thù,
mà là không còn cần trả thù.
Thắng một người chỉ là nhất thời.
Rời khỏi một cảnh giới mới là đường dài.
Người biết tu thân,
lấy tĩnh làm gốc, lấy nhẫn làm lực,
lấy tiến bộ làm câu trả lời.
Ấy mới là cách khiến kẻ từng làm tổn thương mình…
tự khắc trở nên nhỏ bé.







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét