Người càng thiếu chiều sâu, càng thích hơn thua bằng lời. Người có trí tuệ thật sự lại rất ít khi bước vào tranh luận. Không phải vì họ không có lập luận, mà vì họ hiểu tranh luận hiếm khi làm người khác sáng ra, nhưng rất dễ làm cả hai mệt mỏi.
Tranh luận phần lớn không nhằm tìm chân lý, mà nhằm giành phần đúng. Khi cái tôi đã lên tiếng, lý lẽ dù sắc đến đâu cũng trở thành công cụ bảo vệ bản thân. Người trí tuệ nhìn thấy điều đó từ rất sớm, nên họ chọn lùi lại.
Có những điều nói ra, người nghe chưa chắc đã hiểu. Nhưng có những điều không nói ra, người đối diện lại tự nhìn thấy. Im lặng đúng lúc không phải là thua, mà là giữ cho cuộc đối thoại không trượt thành xung đột.
Người trí tuệ dùng thời gian để làm rõ chính mình, chứ không dùng năng lượng để sửa người khác. Họ hiểu rằng mỗi người chỉ tiếp nhận được chân lý ở mức độ mà nội tâm họ cho phép. Nói vượt quá mức ấy, chỉ là phí lời.
Trong đời, có những cuộc tranh luận nếu thắng, ta mất người. Nếu thua, ta mất tâm. Người trí tuệ chọn cách không đặt mình vào thế phải mất.
Không phải ai im lặng cũng là kẻ yếu.
Chỉ là người mạnh không cần chứng minh mình mạnh bằng lời.







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét