Muốn tìm Phật, đừng chỉ vào chùa, đừng chi hàng chục triệu vào rừng chữa lành, hãy thử một lần bước vào bệnh viện. Bệnh viện không có tiếng chuông chùa, không có nhà sư nhưng lại dạy Lâm rất rõ về vô thường.
Hồi nhỏ, Lâm từng nghĩ muốn bình yên thì phải đi chùa, phải tìm đến những nơi thật yên tĩnh, gần gũi thiên nhiên. Và cũng từng nghĩ, muốn hạnh phúc thì phải có nhiều tiền.
Nhưng rồi, nhiều lần theo má, ba, mẹ chồng vào viện khu người cao tuổi
Lâm thấy những người già đi đứng khó khăn, nói chuyện cũng khó, ăn uống cũng vất vả. Thấy những cuộc chia tay lặng lẽ. Thấy những ánh mắt mệt mỏi, buông xuôi. Thấy cả những vong linh vất vưởng.
Tự nhiên Lâm nhận ra… thời gian của mỗi người thật ra không nhiều như mình tưởng.
Ở đó, không ai còn bận tâm mình giàu hay nghèo. Không ai còn ganh đua hơn thua. Chỉ còn lại một điều duy nhất: “được sống thêm một ngày khỏe mạnh”.
Và cũng từ đó, Lâm học cách yêu bản thân hơn, sống chậm lại.
Lâm rời xa những mối quan hệ phán xét, rời xa những cảm xúc tiêu cực. Rời xa cả những người Lâm từng xem là người thân, rời xa những nơi mà dù đã cố gắng sống tốt đến mấy, trong mắt họ Lâm vẫn luôn là người sai.
Lâm chọn buông. Những ngày tháng sau này lười phải giải thích. Trả lại cho họ sự yên ổn, và trả lại cho Lâm bình yên.







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét