Sài Gòn cuối thập niên 90 không ngủ trong những ánh đèn màu của vũ trường, nhưng bên dưới lớp vỏ hào nhoáng đó là một dòng chảy ngầm đầy chết chóc.
Cuộc chạm trán giữa Dung Hà – "Phượng hoàng" đất Cảng và Năm Cam – "Con cáo già" Quận 4 không đơn thuần là tranh giành lãnh địa. Đó là một bàn cờ sinh tử mà quân cờ cuối cùng lại nằm ngoài dự tính của cả hai.
1. Phụng Vũ Nam Tiến: Cái bắt tay của loài quỷ dữ
Khi Dung Hà đặt chân xuống Tân Sơn Nhất, giới giang hồ Sài Gòn rúng động. Không đàn em tiền hô hậu ủng, người đàn bà có ánh mắt sắc lạnh như dao lam ấy xuất hiện với vẻ tự tin đến ngạo mạn. Năm Cam, với bản tính đa nghi nhưng trọng người tài, đã trải thảm đỏ đón tiếp.
Khoản tiền 300 triệu đồng tặng khánh thành và sòng bạc 17 Bùi Thị Xuân chỉ là "miếng mồi" để Năm Cam thuần hóa con ngựa bất kham này. Hắn muốn dùng chất thép của Hải Phòng để bình định phương Nam, biến Dung Hà thành thanh kiếm sắc nhất trong tay mình.
2. Sự rạn nứt: Khi bóng tối không thể chung đôi
Nhưng Năm Cam đã lầm. Dung Hà không sinh ra để làm bóng sau lưng kẻ khác. Với bà, Sài Gòn không phải nơi để xin xỏ, mà là nơi để chiếm đoạt.
Đỉnh điểm là đêm Dung Hà cho đàn em đổ mắm tôm, thả rắn rết vào các sòng bài của "anh Năm". Giữa tiếng nhạc xập xình của vũ trường, Dung Hà ung dung rít điếu thuốc, nhìn đống đổ nát mà mình vừa tạo ra như một lời tuyên chiến trực diện: “Sài Gòn này không chỉ có họ Trương, mà còn có họ Vũ.”
Cái tát vào mặt "Ông trùm của các ông trùm" đã khiến Năm Cam hiểu rằng: Hoặc là tiêu diệt, hoặc là bị nuốt chửng.
Giới giang hồ vẫn rỉ tai nhau về một mối tình thầm kín giữa hai người, nhưng sự thật nghiệt ngã hơn nhiều.
Hải "Bánh" vừa là đệ tử trung tín của Dung Hà, vừa là cánh tay phải đang được Năm Cam trọng dụng. Năm Cam đã thực hiện một nước cờ tàn độc: Hắn ép Hải "Bánh" phải là người hạ lệnh giết "chị đại" của chính mình.
Năm Cam không chỉ muốn Dung Hà chết về thể xác, hắn muốn hủy hoại cả hệ thống danh dự của giang hồ miền Bắc. Bằng cách để Hải "Bánh" ra tay, Năm Cam tin rằng mình đã "nhất tiễn hạ song điêu": Loại bỏ được đối thủ cứng đầu và trói chặt lòng trung thành của Hải bằng một vũng máu không thể rửa sạch.
Nhưng Năm Cam đã tính sai một bước cờ định mệnh...
Rạng sáng 2/10/2000, tại đường Bùi Thị Xuân, tiếng súng vang lên khô khốc xé toạc màn đêm. Dung Hà ngã xuống, đôi mắt vẫn mở trừng trừng như chưa kịp tin vào sự phản bội.
Năm Cam cứ ngỡ cái chết của Dung Hà sẽ là viên gạch cuối cùng hoàn thiện ngai vàng của mình. Nhưng hắn không ngờ rằng, chính cái chết của một "bà trùm" không có vệ sĩ ấy lại là ngòi nổ cho Chuyên án Z501.
Sự liều lĩnh của Dung Hà khi sống và cái chết đầy bi kịch của bà đã tạo ra một cơn địa chấn pháp lý chưa từng có.
Lần đầu tiên, toàn bộ "vòi bạch tuộc" của Năm Cam bị lộ sáng.
Kẻ chiến thắng trong cuộc đấu súng lại chính là kẻ thua cuộc trong cuộc đấu trí với công lý. Năm 2004, khi tiếng súng tại pháp trường nổ vang tiễn đưa Năm Cam, người ta mới chợt nhận ra: Dung Hà không thua, bà đã dùng chính mạng sống của mình để kéo đổ cả một đế chế đen tối mà Năm Cam mất cả đời xây dựng.
Ai mới là người chiến thắng cuối cùng trong trận chiến này????







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét