Chuyện kể rằng, tôi có thằng bạn rất mê gái. Mê tới mức lướt mạng như lướt thực đơn, thấy ai xinh là thả tim cái “rụp”.
Một dạo, nó quen được trên mạng một cô gái khá xinh: tóc dài thướt tha, mắt nhung huyền, cười tươi như hoa hậu phường. Nhưng điều lạ là lần nào gọi video, cô nàng cũng mặc kín cổng cao tường: áo cổ lọ, tay dài, có hôm còn khoác thêm cái cardigan nhìn như chuẩn bị đi… họp phụ huynh.
Thằng bạn nghĩ bụng:
“Chắc nàng thuộc team truyền thống, ngoan hiền, gia giáo!”
Thế là càng mê.
Sau một thời gian hẹn hò online, tán tỉnh, thả thính bay như pháo hoa đêm giao thừa, cuối cùng hai đứa quyết định gặp nhau ngoài đời. Địa điểm: khách sạn cho nó… “lãng mạn”.
Vào phòng, cô gái bảo:
“Em đi tắm chút nha.”
Cửa phòng tắm đóng lại.
Ở ngoài này, thằng kia nằm trên giường, hứng chí đến mức đầu óc chạy trước cả Wi-Fi. Nó huýt sáo, tưởng tượng viễn cảnh phía trước, tim đập thình thịch như trống hội làng.
Rồi… cạch.
Cửa phòng tắm mở.
Cô nàng bước ra.
Vẫn gương mặt xinh đẹp ấy. Vẫn nụ cười ấy. Nhưng dưới ánh đèn phòng, toàn thân cô phủ kín hình xăm: rồng bay phượng múa, sóng thần cuộn trào, hoa lá bốn mùa đủ cả.
Thằng kia bủn rủn cả người, đơ như tượng đá.
Mồ hôi túa ra như tắm...đủn quần tiểu ra ướt sũng
Biết mình kg đủ bản lĩnh nên nó không nói không rằng, vơ lấy quần áo, mở cửa phòng chạy mất hút, bỏ lại nàng công chúa đứng ngơ ngác giữa phòng.
Sau này hỏi lại, nó chỉ thở dài:
“Tao không sợ hình xăm… tao chỉ sợ tao không đủ ‘ngầu’ để đứng cạnh nàng.”
Nên đàn ông sợ phụ nữ xăm mình lắm! Chỉ người nào bản lĩnh phải hơn nàng xăm mình thì mới dám yêu nữ xăm mình.










Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét