Luật gia. Hoàng Quốc Huy
Có một kiểu người bước vào đời sống xã hội với sự lố bịch đến khó tin: không được mời, tự tiện xuất hiện trong tiệc của người khác, rồi ngang nhiên hành xử như thể mình là… chủ nhà. Họ đi lại giữa bàn tiệc, gắp thức ăn cho người này người kia, bắt tay chào hỏi từng người với vẻ mặt đắc ý, như thể tất cả đang hiện diện là nhờ ân huệ của họ.
Trò hề ấy không phải là xã giao, càng không phải lịch sự. Đó là sự vô duyên được ngụy trang bằng cái mác “thân thiện”. Một bữa tiệc có chủ, có khách, có ranh giới rất rõ ràng. Khi anh không được mời mà vẫn đến, thì ngay từ đầu anh đã ở sai vị trí. Và khi anh còn tự cho mình quyền phân phát đồ ăn, đại diện cho chủ tiệc chào hỏi thiên hạ, thì cái sai ấy biến thành sự trơ trẽn.
Gắp thức ăn cho người khác là hành động chỉ có ý nghĩa khi nó xuất phát từ tư cách chính đáng: chủ tiệc, người thân, hoặc ít nhất là người được mời một cách đàng hoàng. Còn trong trường hợp này, nó không khác gì một màn diễn rẻ tiền để thu hút sự chú ý. Người ta không thấy sự tử tế, chỉ thấy khát khao được công nhận một cách tuyệt vọng. Bắt tay mọi người cũng vậy – cái bắt tay không đại diện cho ai, không mang tư cách gì, chỉ là một nỗ lực vụng về để tự nâng mình lên.
Đáng buồn là những kẻ như thế thường không nhận ra mình đang làm phiền. Họ tưởng mình hòa đồng, nhưng thực chất là chiếm chỗ. Họ nghĩ mình quan trọng, nhưng trong mắt người khác chỉ là một vị khách không mời, ồn ào và kém duyên. Sự lịch sự thật sự luôn đi kèm với tự trọng; còn sự lố bịch thì luôn song hành với việc không biết mình là ai trong không gian đó.
Một người có liêm sỉ xã hội sẽ hiểu rằng: không được mời thì không đến, không phải chủ thì đừng đóng vai chủ. Tiệc của người khác không phải sân khấu cho cái tôi rỗng tuếch. Nếu không giữ nổi ranh giới tối thiểu ấy, thì dù có gắp bao nhiêu miếng ngon hay bắt bao nhiêu cái tay, thứ người ta nhớ về anh vẫn chỉ là một hình ảnh: kẻ vô duyên đội lốt lịch sự.







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét