Khi đã khống chế được phần lớn giang hồ Sài Gòn, Năm Cam hiểu rất rất rõ một điều: nguy hiểm nhất không phải là đàn em yếu, mà là những kẻ mạnh nhưng không chịu cúi đầu.
Muốn trở thành “ông trùm của những ông trùm”, hắn không thể chỉ dựa vào dao, tiền hay sòng bạc. Hắn cần sở hữu quyền chọn lựa, ai được phép tồn tại, ai bị loại, và ai sẽ trở thành lá chắn cho hắn.
Bước đi đầu tiên của hắn là chiêu mộ con cháu giang hồ nòi.
Khi Lộc “lì” - con trai Đại Cathay - mãn hạn tù, Năm Cam lập tức ra tay. Hắn tiếp cận rất khéo, không vội vàng, không trực diện. Hắn nhờ trùm cá độ Bửu mua cho Lộc một chiếc Suzuki Sport, cho vốn mở quán cà phê ở quận 8, tạo điều kiện để Lộc “lì” sống đủ đầy. Thông điệp được truyền tải rất rõ “theo tao, mày có tất cả.”
Nhưng Lộc “lì” không giống những kẻ khác.
Lớn lên trong danh tiếng của cha, Lộc khinh thường cách Năm Cam làm giang hồ - dùng công an để triệt tiêu giang hồ. Với Lộc, đó là điều không thể chấp nhận. Hắn nhận quà, nhưng không nhận ân huệ, không cúi đầu, cũng không cam kết.
Với Năm Cam, đó là một cái gai trong mắt!
Cái gai ấy bùng nổ trong một đêm ở quán bar Hoàng Hôn. Lộc “lì” uống rượu, nóng nảy, va chạm với Kim Anh - người tình của Năm Cam.Y đập ly rượu xuống bàn, buông một lời thách thức: “Gọi Năm Cam tới đây cũng vậy”.
Cuộc điện thoại vang lên trong đêm. Năm Cam tất nhiên không đến. Nhưng mệnh lệnh thì có.
Lộc “lì” bị tấn công đến mức phải nhập viện. Không ai nói ra, nhưng trong giới ai cũng hiểu: đây là lời cảnh cáo cho những kẻ không chịu đứng vào hàng.
Khi Lộc nằm trên giường bệnh, Hiệp “phò mã” đến thăm, đặt lên bàn 20 triệu đồng. Đây không phải là lời xin lỗi, đây là một lời “khuyên”: “Giang hồ có số thì tự nuốt. Đừng làm lớn chuyện.”
Khoảnh khắc đó, Lộc hiểu mình đã thua. Không phải là thua trong một cuộc ẩu đả, mà thua trong trò chơi quyền lực. Năm Cam không cần giết hắn. Chỉ cần cho hắn thấy: mày không đủ quan trọng.
Trong lúc loại bỏ những kẻ không phục, Năm Cam cũng nhận ra một mối nguy khác đang lớn dần...
Đọc tiếp👇👇👇







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét