Sài Gòn những năm 1967 - 1968 không ngủ. Ban đêm, thành phố chỉ đổi vai. Những con đường ban ngày đầy xe cộ thì tối đến nhường chỗ cho những cuộc gặp không hẹn trước, những cái bắt tay nhanh gọn, những ánh mắt dò xét nhau trong quán cà phê đặc khói thuốc. Ở đó, pháp luật tồn tại rất xa, còn luật giang hồ thì hiện diện ngay trên từng mét vỉa hè.
Trong thế giới ấy, Năm Cam bước đi rất lặng lẽ. Lúc bấy giờ, y vẫn chưa phải là “ông trùm”. Thậm chí nhiều kẻ còn chẳng nhớ mặt y. Năm Cam sống bằng nghề bảo kê sòng bạc nhỏ, đủ ăn, đủ chia, đủ tồn tại. Mỗi ngày của y là những lần đi lại giữa các sòng, thu tiền, dàn xếp va chạm, cúi đầu trước kẻ mạnh hơn và nhẫn nhịn những lời khinh bỉ coi thường.
Nhưng bên dưới dáng vẻ nhẫn nhịn đó, y không hề mù quáng. Y quan sát rất kỹ: ai đang thực sự mạnh, ai chỉ đang mạnh vì chưa gặp đúng đối thủ, ai có người chống lưng, ai chỉ dựa vào vũ lực và đàn em liều mạng.
Y biết mình đang ở đâu, và y cũng biết mình không muốn ở đó mãi.
Thời điểm ấy, các sòng bạc quanh khu Sài Gòn - Chợ Lớn bắt đầu va vào nhau. Tiền đổ vào càng nhiều, người đánh bạc càng đông, nhưng địa bàn thì không nở ra thêm. “Sòng của Đực” và “sòng của Bảy Xi” (anh rể Năm Cam) là những cái tên có tiếng, quen mặt cảnh sát, lúc nào cũng có đàn em lố nhố trước cửa. Trong tình thế ấy, mọi người nghĩ Năm Cam chỉ là kẻ đứng bên lề, không đủ sức cũng không có cơ hội chen chân.
Vào lúc không ai để ý đến y nhất, Năm Cam bắt đầu ra tay. Nhưng y không chọn bắt đầu bằng nắm đấm. Y tận dụng lợi thế đầu óc nhanh nhanh, gieo mâu thuẫn, nói nửa câu rồi bỏ lửng, đẩy những cái tôi của các ông chủ sòng bạc va vào nhau. Y để đối phương nghĩ rằng mình bị coi thường, bị thách thức.
Khi tình thế chín muồi, mâu thuẫn được đẩy lên cao, cuộc đụng độ xảy ra. Năm Cam xử lý Đực “bà Tiều” với vài nhát dao vào lưng, tay, vai, và một khẩu ru - lô cảnh sát. Chỉ với một lần ra tay đủ nhanh, đủ dứt khoát, Năm Cam đã để đối phương hiểu rằng: Thằng này không còn là thằng dễ bắt nạt nữa.
Đọc tiếp👇👇👇







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét