Trong bóng tối của buồng giam, gã thanh niên mang cái tên từng làm rúng động cả nước – Lê Văn Luyện – đang lặng lẽ đối diện với bản án 18 năm.
Nhiều người vẫn xót xa cho rằng cái giá ấy quá nhẹ so với nỗi đau tột cùng của nạn nhân. Nhưng giữa bốn bức tường, tôi thấy một sự chuyển biến khác đang âm thầm diễn ra: sự thức tỉnh của lương tâm.
Luyện không còn vẻ máu lạnh năm xưa. Gã thú nhận sự bất lực vì không có tiền bồi thường, nhưng thay vì oán than, gã chọn "thuận theo tự nhiên". Ước mơ học nghề Đông y, xin từng cuốn sách thuốc để mong ngày mai được cứu người, chính là cách gã nỗ lực bấu víu vào ánh sáng.
Nhưng liệu rằng xã hội có đủ vị tha cho Luyện một khi em ra tù? Nếu may mắn e thực hiện được ước mơ chữa bệnh cứu người liệu có ai dám tới cho em thăm khám.
Tôi hiểu rằng, đôi khi bản án khắc nghiệt nhất không nằm ở số năm tù, mà nằm ở hành trình tự gột rửa đôi bàn tay đã lỡ nhúng chàm.
Một kẻ từng gieo rắc cái chết giờ đây khao khát được chữa bệnh cứu đời. Đó là một sự chuộc lỗi đầy nhọc nhằn, một cuộc chiến âm thầm để tìm lại phần "người" đã mất.
Nhưng để xã hội thực sự quên đi, thực sự tha thứ là một nỗ lực rất dài.
Một số anh chị đề xuất án Chung thân cho tội ghít người dù tuổi vị thành niên như vụ án của Luyện.
Ý kiến anh chị ntn về vấn đề này???







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét