Đôi khi, những bí ẩn đáng sợ nhất không phải là về cách một người chết, mà là tại sao họ lại chọn cách biến mất hoàn toàn như vậy.
Ngày 12 tháng 6 năm 2009, một người đàn ông đến nhận phòng tại khách sạn Sligo City ở Ireland, tự xưng là Peter Bergmann và nói rằng ông ta đến từ Áo. Ông ta trả tiền mặt, nói giọng Đức và mang theo một chiếc túi nhỏ. Không có gì bất thường ở ông ta, nhưng mọi việc ông ta làm sau đó đều đáng ngờ.
Trong ba ngày tiếp theo, camera an ninh ghi lại hình ảnh ông ta rời khách sạn mười ba lần. Mỗi chuyến đi đều có mục đích. Ông ta lặng lẽ vứt bỏ đồ dùng cá nhân ở nhiều nơi khác nhau trong thành phố, gỡ bỏ nhãn quần áo, xé bỏ thẻ và loại bỏ bất cứ thứ gì có thể nhận dạng ông ta. Ông ta không phải là bất cẩn. Ông ta rất có chủ đích.
Ngày 16 tháng 6, thi thể của ông ta được tìm thấy trên bãi biển Rosses Point. Không có giấy tờ tùy thân, không có điện thoại, không có ví và không có đồ dùng cá nhân nào. Cảnh sát sau đó xác nhận rằng cái tên Peter Bergmann là giả, và địa chỉ ở Áo mà ông ta cung cấp chưa từng tồn tại. Mặc dù đã có những lời kêu gọi quốc tế, kiểm tra dấu vân tay và xét nghiệm ADN, danh tính thực sự của ông ta vẫn chưa được biết.
Kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy ông ta bị ung thư tuyến tiền liệt giai đoạn cuối, cho thấy ông ta biết thời gian của mình không còn nhiều. Không có dấu hiệu bạo lực, ma túy hay rượu bia. Mọi thứ đều chỉ ra một cái chết được lên kế hoạch cẩn thận, thực hiện ở một nơi xa nhà, không có nhân chứng hay lời giải thích.
Và đó chính là điều ám ảnh.
Trong một thế giới mà mọi chi tiết đều được theo dõi, ghi lại và lưu trữ, một người đàn ông vẫn tìm cách biến mất theo ý muốn của mình, để lại phía sau chỉ toàn những câu hỏi.
Đôi khi, bí ẩn lớn nhất không phải là người đó là ai, mà là tại sao họ lại muốn bị lãng quên.







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét