Sự thật lịch sử là một thực thể khách quan, không thể bị thay đổi bởi những huyền thoại hay niềm tin tôn giáo. Các nghiên cứu văn bản học và khảo cổ học hiện đại đã chỉ ra một khoảng cách mênh mông về cả thời gian lẫn tư tưởng giữa Tạng kinh Pali (Nikaya)—những lời dạy mộc mạc được kết tập sớm nhất bởi các vị Thánh A-la-hán—với hệ thống kinh điển Đại thừa, Mật tông hay các "ngụy kinh" ra đời muộn sau đó từ 5 đến 15 thế kỷ. Những văn bản hậu kỳ này không chỉ thay đổi về ngôn ngữ (từ Pali sang Sanskrit hậu kỳ hay Hán văn), mà còn thực hiện một cuộc "cải cách" triệt để về mặt bản chất: biến Đức Phật từ một đạo sư lịch sử thành một vị thần vạn năng, biến lộ trình tu tập tự lực thành sự cầu khẩn tha lực, và lồng ghép những tư tưởng "ngã vĩnh hằng" vốn là điều mà bậc Chánh Biến Tri đã dành cả cuộc đời để bác bỏ.
Bài viết này không nhằm mục đích công kích cá nhân hay tông phái, mà là một nỗ lực trí tuệ nhằm minh định lại giá trị của Buddhavacana (Lời Phật thuyết). Bằng cách vạch trần nguồn gốc, tác giả và niên đại thực sự của các hệ thống văn bản hậu kỳ, chúng ta sẽ trả lại sự thanh tịnh cho Chánh pháp, giúp người tu học nhận diện rõ đâu là những liều thuốc độc bọc đường của triết học hư cấu, và đâu là con đường Bát Chánh Đạo duy nhất dẫn đến sự diệt tận khổ đau.
Xem thêm tại đây: https://phattudatviet.blogspot.com/2026/01/luan-iem-ve-nguy-kinh-kinh-phi-phat.html?m=1







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét