Ngày 16 tháng 5 năm 1961, Thiếu tướng Park Chung-hee lãnh đạo cuộc đảo chính quân sự, giành quyền kiểm soát chính phủ Hàn Quốc. Sự kiện này đã chấm dứt nền Cộng hòa thứ hai bất ổn và thiết lập một chính quyền quân sự, được gọi là Hội đồng Tái thiết Quốc gia Tối cao. Ông Park chính thức nắm quyền lãnh đạo hội đồng vào tháng 7 năm đó. Ông ưu tiên sự tự lực kinh tế và an ninh quốc gia, coi tăng trưởng công nghiệp là cách duy nhất để bảo vệ đất nước khỏi nghèo đói và các mối đe dọa từ bên ngoài.
Dưới sự lãnh đạo của ông, Hàn Quốc bước vào thời kỳ công nghiệp hóa nhanh chóng. Chính phủ đã thực hiện Kế hoạch Phát triển Kinh tế 5 năm lần thứ nhất vào năm 1962, tập trung vào xây dựng cơ sở hạ tầng và thúc đẩy các ngành công nghiệp hướng xuất khẩu. Ông Park thành lập Ban Kế hoạch Kinh tế để tập trung kiểm soát nền kinh tế. Ông hướng các nguồn lực nhà nước vào các tập đoàn Chaebol, vốn đã mở rộng sang các ngành công nghiệp toàn cầu như thép, đóng tàu và điện tử. Các dự án trọng điểm như đường cao tốc Gyeongbu và nhà máy thép POSCO tượng trưng cho bản sắc công nghiệp mới của đất nước. Đến những năm 1970, Hàn Quốc đã chuyển mình từ một xã hội nông nghiệp thành một "Con hổ châu Á" đang lên.
Năm 1972, Park củng cố quyền lực tuyệt đối bằng cách ban bố thiết quân luật và thông qua Hiến pháp Yushin. Văn kiện này trao cho ông quyền cai trị bằng sắc lệnh và giữ chức tổng thống vô thời hạn. Trong khi nền kinh tế tiếp tục tăng trưởng, bầu không khí chính trị ngày càng căng thẳng do sự đàn áp phe đối lập dân chủ. Tình trạng bất ổn dân sự gia tăng vào cuối những năm 1970, đỉnh điểm là cuộc nổi dậy Busan-Masan vào tháng 10 năm 1979. Trong một bữa tối riêng tư vào ngày 26 tháng 10 năm 1979, tại một nhà an toàn của KCIA, Park bị bắn chết bởi cộng sự thân cận của mình, Kim Jae-gyu, Giám đốc Cơ quan Tình báo Trung ương Hàn Quốc. Cái chết của ông đã chấm dứt 18 năm cầm quyền, để lại một quốc gia với nền kinh tế hoàn toàn khác biệt so với quốc gia mà ông đã nắm quyền gần hai thập kỷ trước đó.







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét