Ngày xưa, ở vùng đất Hải Phòng gió mặn sóng nồng, người ta truyền tai nhau rằng nơi rừng lau ven sông Văn Úc có một con Cọp xứ Hải Phòng cực kỳ có tánh linh. Nó không chỉ biết nói tiếng người mà còn rành chuyện đời hơn khối kẻ phố thị.
Chân dung Cọp "Hải Phòng"
Ban ngày, Cọp khoác áo bà ba, đội nón lá, ngồi ngay chợ quê bán bột sắn dây trắng mịn. Hàng của nó lúc nào cũng đắt khách, vì ai mua cũng thấy mát gan, giải nhiệt, lại còn “giải vía”. Người ta đồn rằng bột sắn của Cọp được xay bằng móng vuốt linh thiêng, nên uống vào là sáng dạ, bớt ngu người.
Tối đến, Cọp không về rừng ngay. Nó soi gương, thoa mỹ phẩm đắt tiền từ tận Sài Gòn gửi ra do lão Kép già hói, bụng phệ, bị trĩ nặng nhưng tốt tính và dại gái ... xách tay từ Mỹ về: kem dưỡng da, serum chống lão hóa, nước hoa mùi trầm. Cọp chạy xe vòng vòng đi thu Hụi mỗi đêm được chục triệu bằng cả tháng lương của người khác. Lông Cọp lúc nào cũng mượt, vằn nào ra vằn nấy, chẳng khác gì minh tinh.
Nhưng điều khiến thiên hạ há hốc mồm nhất là con mắt chọn người của Cọp. Nó bảo: “Ta không ham trai cao mã đẹp. Ta chỉ chọn đại gia lùn, răng giả, vì những kẻ ấy từng khổ, từng giấu mình, nên hiểu giá trị của sự khôn ngoan.”
Quả nhiên, Cọp chọn đúng một ông đại gia người thấp bé, cười hở răng giả lấp lánh, nhưng tiền thì nhiều như lá rụng mùa thu. Hai bên nương tựa nhau: ông lo vốn liếng, Cọp lo mưu trí. Người – Cọp hợp sức, làm ăn phất lên, không lừa ai, không hại ai, chỉ khiến kẻ tham lam phải né đường.
Từ đó, phụ nữ Hải Phòng tin rằng: Cọp không chỉ là chúa sơn lâm, mà còn là bậc thầy nhìn người, hiểu đời, và sống rất… thời thượng thích dùng hàng hiệu thôi.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét