Luật gia. Hoàng Quốc Huy
Đêm rơi chậm xuống hiên nhà
Ngọn đèn khép mắt nghe xa tiếng người
Thềm xưa lạnh dấu chân rời
Thời gian đứng lại một đời chưa quen
Em đi gió lạc qua miền
Con đường cũ bỗng hóa thênh thang buồn
Tiếng chim muộn phía hoàng hôn
Rụng như ký ức không còn gọi tên
Ta ngồi vá lại đêm đen
Bằng hơi thở mỏng, bằng quen mất rồi
Có gì vừa tắt trên môi
Không là lời hứa, cũng không là thề
Chỉ là vệt sáng cuối quê
Chạm vào đáy nhớ rồi mê mải tàn
Mai này nếu có trăng lên
Xin đừng gọi lại — kẻo lòng không yên








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét