Giới chính trị – kinh doanh Campuchia đang trải qua một cơn địa chấn. Theo Cambodia-China Times ngày 7/1, Trần Chí – nhà sáng lập Tập đoàn Prince (Prince Group) và được xem là người Hoa giàu nhất Campuchia – đã bị bắt và nhanh chóng bị trục xuất về Trung Quốc.
Thông tin này gây chấn động toàn cầu. Trước đó, Bộ Tư pháp Mỹ đã liệt Trần Chí vào danh sách truy nã số 1, cáo buộc ông ta liên quan đến luadao viễn thông, rửa t/iền và bu*n người, với mức án tối đa có thể lên tới 40 năm tù. Thế nhưng, ngay khi Washington chuẩn bị ra tay, Bắc Kinh lại bất ngờ “nhanh chân”, đưa nhân vật từng được Campuchia coi là “thương nhân số 1” này về Trung Quốc.
Điều này làm dấy lên các suy đoán: Bắc Kinh hành động “đại nghĩa di.ệt th.ân”, hay vì lo ngại rằng nhân vật nắm trong tay vô số bí mật này rơi vào tay Mỹ, khiến Bắc Kinh chọn phương thức “c.ắt đuôi tự cứu” và “di.ệt kh.ẩu chính trị”?
Một nhân vật người Hoa ở hải ngoại nói: “Tôi đã sớm nhận được tin nội bộ từ trong nước. Sau khi sự việc bùng nổ, thực tế Trần Chí đã nhanh chóng trở về Trung Quốc, chứ không phải bây giờ mới bị bắt và trục xuất”.
Người này cũng cho rằng trước đó khi quân đội Thái Lan đánh sang Campuchia tiến hành khám xét từng nhà, có khả năng họ đang tìm Trần Chí — nhưng tất nhiên không tìm thấy — cho thấy việc ông ta đã sớm được Trung Quốc đưa đi là hoàn toàn có thể.
Sự trỗi dậy của “Thái tử” và đế chế tội phạm: từ nông dân Phúc Kiến đến đại gia số 1 Campuchia.
Trần Chí sinh năm 1987 tại Phúc Kiến (Trung Quốc), và nhập quốc tịch Campuchia năm 2014. Chỉ trong vài năm, ông ta trở thành Chủ tịch Prince Group, với mạng lưới kinh doanh trải dài bất động sản, tài chính, hàng không… tại hơn 30 quốc gia.
Nhưng đằng sau những tòa nhà hào nhoáng là một đế chế tội phạm nhuốm m*u
“Lò m/ổ lợn” (Pig-butchering Scam): Prince Group bị cáo buộc là một trong những thế lực đứng sau các mô hình lừa đảo trực tuyến lớn nhất Đông Nam Á, chiêu dụ lao động trẻ từ Trung Quốc, Việt Nam, Đài Loan, Mỹ… bằng lời mời “lương cao”, sau đó giam giữ họ trong các khu tổ hợp khép kín phục vụ luadao.
Chế độ nô lệ hiện đại: Nạn nhân bị cư*ng bức lao động, đá/nh đ/ập, ch/ích đi/ện, thậm chí bị bán lại sang các khu luadao khác. Bằng danh nghĩa tình cảm (romance scam) hoặc đầu tư tài chính, họ tiến hành lừa đảo toàn cầu một cách có hệ thống.
Theo Bộ Tài chính Mỹ, chỉ riêng năm 2024 người dân Mỹ đã mất ít nhất 10 tỷ USD vì luadao Đông Nam Á, tăng 66% so với năm trước; Trần Chí được cho là một mắt xích trung tâm trong mạng lưới này.
Phản công toàn cầu: phong tỏa tài sản và truy nã quốc tế.
Trước khi Trần Chí bị bắt đưa về Trung Quốc, “tấm lưới” pháp lý quốc tế đã dần siết lại:
Tại Mỹ: Bộ trưởng Tư pháp Pam Bondi gọi vụ việc là “thảm họa toàn cầu”, còn công tố viên Nocera tuyên bố: “Bất kể trốn ở đâu, chúng tôi cũng sẽ truy đến cùng.”
Tại Singapore, ngày 30/10/2025, Cảnh sát tịch thu 6 biệt thự, du thuyền, siêu xe, rượu quý; phong tỏa tài khoản ngân hàng và chứng khoán, tổng trị giá 150 triệu SGD.
Tại Hong Kong: Phong tỏa tài sản trị giá 27,5 tỷ HKD.
Tại Đài Loan: Tịch thu hơn 4,5 tỷ TWD gồm 11 căn hộ hạng sang và 26 siêu xe (Rolls-Royce, Ferrari…).
Giải mã vì sao Bắc Kinh “nhanh tay ” đưa Chen Zhi về nước?
Đây là điểm mấu chốt đầy ẩn ý. Theo logic thông thường, vì nạn nhân chủ yếu ở Mỹ và Mỹ đã truy tố, Mỹ có thẩm quyền và lý do dẫn độ mạnh nhất. Nhưng kết quả là Trần Chí được đưa về Trung Quốc.
Các nhà phân tích cho rằng có hai động cơ lớn:
(1) Sợ rơi vào tay Mỹ – lộ “bí mật không thể nói ra”. Prince Group cắm rễ sâu tại Campuchia, có quan hệ với giới quyền lực địa phương và bị nghi hưởng lợi từ các dự án trong khuôn khổ “Vành đai – Con đường”. Trần Chí bị coi là “white gloves” (găng tay trắng), nắm nhiều bí mật về: dòng tiền ngầm, lợi ích nhóm, quan hệ quan chức, tài sản hải ngoại của các nhân vật gốc Trung Quốc.
Nếu bị dẫn độ sang Mỹ, để đổi lấy giảm án theo chế độ “plea bargain” (“thỏa thuận nhận tội để được giảm án” hoặc “thương lượng nhận tội”), khả năng ông ta “khai hết” là rất cao — và đây có thể là một quả b/om chính trị nhắm vào Trung Quốc.
(2) “Nuôi béo rồi thịt” — tài sản cuối cùng về tay ai?
Prince Group tích lũy lượng tài sản phi pháp khổng lồ. Khi đưa Trần Chí về Trung Quốc, phần tài sản còn lại (kể cả những khoản đã phong tỏa ở hải ngoại) sẽ: dễ bị truy thu, dễ bị sung công quỹ, có thể bổ sung cho ngân sách nhà nước.
Điều này phù hợp với chuỗi hành động Trung Quốc gần đây đối với giới tài phiệt trong và ngoài nước.
Kết cục của nhân vật và những bí ẩn chưa lời giải
Việc Trần Chí sa lưới đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn của Prince Group – từng một thời “hô mưa gọi gió” tại Đông Nam Á. Đối với hàng vạn nạn nhân mất trắng tiền bạc và tan nát gia đình, đây là một dạng công lý đến muộn.
Nhưng đối với Trần Chí, bị đưa tới Trung Quốc có thể còn đáng sợ hơn cả nhà tù Mỹ: Ở Mỹ, ông ta đối diện pháp luật; ở Trung Quốc, ông ta có thể đối diện thanh trừng chính trị và sự im lặng vĩnh viễn.
Và như vậy, “ván cờ ba nước” giữa Trung Quốc – Mỹ – Campuchia bề ngoài là truy quét tội phạm, nhưng thực chất là cuộc đấu tranh địa chính trị. Trần Chí chỉ là một quân cờ — và cuối cùng không thoát khỏi số phận bị “thí”.
Câu hỏi còn lại lớn nhất: Đằng sau Prince Group có bảo kê ở tầng nào? Và tiếp theo, còn những ai sẽ “ngã ngựa”? Đó mới là phần tiếp theo đáng chờ đợi nhất.
(THUẬN HOÁ)







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét